Bút ký nước Đức (III)

Phần I     Phần II

Buổi sáng thức dậy ở một thị trấn nhỏ, miền Đông Nam nước Đức, nhìn ra, đã thấy ánh nắng reo vui ngoài khung cửa. Những ngọn núi cao vút trong dãy Alpe nước Đức đứng im lìm có lẽ cũng vừa bừng tỉnh. Dù không nghe tiếng chim hót ngoài vườn, tôi vẫn cảm nhận một không khí rộn ràng của ngày mới tại miền đất Berchtesgaden tuyệt đẹp này.

Không có nhiều thời gian như những du khách, tôi đành khám phá Berchtesgaden khi tha thẩn dạo bước trên hè phố vắng hay tựa lưng trên chiếc ghế trong công viên, ngắm nhìn thiên nhiên hùng vỹ.

Berchtesgaden quả là thơ mộng, hữu tình như ta thường mô tả vẻ đẹp của một nơi nào đó trên trái đất. Nơi đây chỉ cách biên giới Áo khoảng 5 km – ông bạn người Đức cho biết. Nghe nói ngày xưa, Hitler thường bí mật đến nghỉ nơi này. À, tôi nhớ ra rồi, Adolf Hitler sinh ra tại một ngôi làng nhỏ nước Áo. Lịch sử trở nên cuồng loạn, nếu có thể diễn tả như thế, khi Hitler lên cầm quyền. Giấc mộng bá chủ thế giới của ông ta đã làm thay đổi nước Đức. Dù không muốn, ông ta đã dẫn dắt nước Đức đến chỗ thua trận trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai – một cuộc đại chiến đẫm máu nhất trong lịch sử loài người. Lịch sử dạy chúng ta, tương lai thật bất định và không ai có thể đoán trước được.

Giờ đây, trên đất nước Đức tươi đẹp, thật khó có thể tưởng tượng nổi, hình ảnh nước Đức khi thua trận như thế nào? Đến nỗi, ba ông trùm thắng trận của phe Đồng Minh là nhà lãnh đạo Liên Xô Stalin, Thủ tướng Anh Churchill và Tổng thống Mỹ Truman tranh cãi nhau về khái niệm “nước Đức”.

Thủ tướng Anh Churchill:

- Tôi chú ý đến từ “nước Đức” dùng ở đây. “Nước Đức” bây giờ nên hiểu như thế nào? Có thể hiểu nó là nước Đức trước chiến tranh không?

Stalin:

- Nước Đức là nước Đức sau chiến tranh. Giờ đây không tồn tại một nước Đức nào khác. Tôi hiểu vấn đề này như vậy.

Tổng thống Mỹ hỏi:

- Nói đến nước Đức, liệu có thể hiểu là nước Đức năm 1937 khi chiến tranh chưa xảy ra?

- Là nước Đức năm 1945 hiện nay. Stalin dứt khoát.

- Nước Đức năm 1945 đã mất tất cả. Trên thực tế, nước Đức hiện nay đã không tồn tại nữa. Truman bác lại.

- Như chúng ta thường nói, nước Đức hiện nay là một khái niệm địa lý, chúng ta tạm thời hiểu như vậy. Không thể thoát ly những hậu quả của chiến tranh để bàn một cách trừu tượng.

Truman nhấn mạnh:

- Theo tôi, nước Đức năm 1886 hoặc năm 1937 đều không phải là nước Đức năm 1945 hiện nay.

Stalin kết luận:

- Nước Đức đã thay đổi do những hậu quả của chiến tranh. Chúng ta phải chấp nhận một nước Đức như vậy. Đó là một quốc gia không có Chính phủ, không có biên giới ổn định, vì đường biên giới không thể do quân đội của chúng ta hoạch định. Nước Đức hiện nay không có một quân đội nào, ngay cả quân biên phòng cũng không có. Nó bị chia cắt thành mấy khu vực chiếm đóng. Các ngài thử định nghĩa xem, “nước Đức” là cái gì? Đó là một quốc gia tan nát tả tơi.

“Một quốc gia tan nát tả tơi” – một trang lịch sử thật đau buồn đối với nước Đức. Nhưng thôi, ta hãy trở lại với phong cảnh tuyệt đẹp và yên tĩnh của Berchtesgaden.

Vẻ đẹp của những ngôi nhà trên sườn núi làm tôi choáng váng. Nhìn qua, nó có thể giống như vẻ đẹp của rất nhiều nơi khác nhưng lại rất riêng, không lẫn vào đâu được. Nét riêng đó, cái không lẫn đó phải chăng là đỉnh núi cao ngất, chắc hẳn khi mùa đông đến, tuyết trắng bao phủ một màu? Hay những ngôi nhà nhỏ, thường chỉ hai đến ba tầng, có nơi nằm sát bên nhau, có nơi thưa thớt, chênh vênh bên sườn núi, dọc theo những lối đi quanh co, hai bên bờ cỏ xanh mượt? Hay màu xanh của cây rừng hoà lẫn với màu đỏ, màu nâu, màu xám bạc của mái nhà? Dĩ nhiên, rừng ở đây không giống như rừng VN và tôi cảm thấy nó vẫn giữ được vẻ nguyên sơ, xen lẫn những thảm cỏ xanh. Một dòng sông nhỏ chạy giữa thung lũng, hai bên là nhà cửa, phố xá, đường ô tô. Một cây cầu bắc ngang sông, hiền hoà, thơ mộng. Rất nhiều khách du lịch. Tôi ngắm toàn cảnh của Berchtesgaden khi trời về chiều không biết chán!

Đi về phía Nam nước Đức, phong cảnh hình như có phần giống VN, vì cũng có những dãy núi đá vôi nối tiếp nhau, những cánh đồng bát ngát, những con đường xa vắng. Có khi, bắt gặp những đàn bò. “Hỡi những đàn bò đang gặm cỏ. Súng ta nổ cùng là vì ngươi đó” – một nhà thơ VN từng viết. Trò hề vớ vẩn! Làm gì có chuyện đó, khi lo cho bản thân mình còn chưa xong, nói gì đến canh giữ hòa bình thế giới?

Tôi cảm thấy nhớ một làn khói lam chiều ở quê hương, sau những ngôi làng kia.

Bút ký nước Đức (II)

Phần I

World Cup 2010 tại Nam Phi vừa kết thúc. Không kể những nhà quý tộc Tây Ban Nha vô địch, đội tuyển Đức được thế giới thán phục và ngưỡng mộ nhất. Họ đã trình diễn một thứ bóng đá tấn công với những chiến thắng đáng kinh ngạc. Thêm nữa, nước Đức lại có chú bạch tuộc Paul có tài tiên tri kỳ lạ. Một cách tự nhiên, ý nghĩ đưa tôi trở lại nước Đức tươi đẹp.

Tại Honover, tôi thường đi dạo trên con đường vào trung tâm thành phố, có lúc đi giữa hai hàng cây rụng lá với những chiếc lá vàng bay nhẹ nhàng, rơi đầy trên lối đi. Và những hàng cây xanh tươi, đầy sức sống, đan xen khắp thành phố. Nhiều bãi cỏ xanh tuyệt đẹp. Hè phố được lát đầy những viên đá lát, ô tô đậu thành hàng dài. Tôi ngồi bên tách cà phê, ngắm những chuyến tàu điện đi về, người lên xuống đủ màu sắc. Và ngắm những ngôi nhà mái ngói màu nâu đỏ, cổ kính, rất nhiều cửa sổ đón ánh sáng và hương thơm của hoa vườn, nằm im dưới ánh nắng ban mai dịu dàng, bỗng như cựa mình thức dậy sau một giấc ngủ dài đêm qua. Tôi đã cảm nhận được kiến trúc Đức nổi tiếng, ngay tại đây.

Thành phố cổ kính và quyến rũ. Rồi tôi cũng lên tàu điện để vào trung tâm thành phố. Con tàu màu xám, đẹp và vô cùng sạch sẽ. Mọi người mua vé tự động và lên tàu một cách tự giác, không có ai kiểm tra cả. Ghế ngồi bằng gỗ, thường là những băng dài. Đi một đoạn, con tàu bỗng chui xuống đất và chạy đến ga trung tâm. Từ đây, tôi đi bộ lên mặt đất, vào trung tâm thành phố. Quang cảnh ở đây thật tưng bừng, náo nhiệt. Người qua lại rất đông. Cửa hàng san sát. Siêu thị đầy nghịt người. Cảnh mua bán tấp nập. Tôi cảm thấy một vẻ sôi động quen thuộc, gần giống như phong cách sinh hoạt châu Á – tất nhiên, không có cái cảnh chen lấn, hò hét, ẩu đả. Hàng hoá, biển hiệu…tất cả đều bằng tiếng Đức – đây quả là điều đặc biệt. Người Đức luôn kiêu hãnh và tự hào. Tôi gặp họ bước đi trên phố, ngẩng cao đầu, không chú ý đến xung quanh, như thế giới này chỉ có họ! Tôi ít khi gặp được một người mỉm cười với mình, nếu có, cũng chỉ một vài người già. Họ cũng không hề quan tâm mình từ đâu tới nữa! Hình như người Đức ít bộc lộ tình cảm của mình.

Làm việc với người Đức bao giờ cũng chính xác, cẩn thận nhưng không thiếu phần thoải mái. Trong những bữa ăn, họ nói rõ là mình phải trả tiền hay không. Thật sòng phẳng, đàng hoàng. Theo phong cách Việt Nam, tôi thường chủ động trả tiền khi uống cà phê (rẻ thôi, vài euro một ly) với ông Tiến sỹ Amatca người Đức (gốc Thổ Nhỹ Kỳ) nhưng không bao giờ ông ta chấp nhận. Ông giành lấy việc đó. Ông ta từng ở Việt Nam khá lâu nên có lẽ bị Việt hoá một phần – đúng hơn, ông ta hiểu được văn hoá Việt Nam.

Bánh mỳ và cà phê của nước Đức thì thực sự ngon tuyệt. Tôi ăn uống hơi khó khăn, kể cả những món ăn Việt Nam, nhưng rất thích bánh mỳ và cà phê Đức. Đôi khi, ông bạn Roder ở Nuremberg mời uống cà phê, ăn kem hoặc vào tiệm ăn người Việt – tất nhiên, ông ta cũng không cho tôi trả tiền. Rồi Roder dẫn tôi vào cửa hàng lưu niệm bóng đá của câu lạc bộ thành phố Nuremberg, ông ta rất thích thú khi thấy tôi mua nhiều vật lưu niệm nho nhỏ. Đây là những món quà tặng đặc biệt của ông giành cho bạn bè ở Việt Nam – Roder nói. Đặc biệt hơn nữa, khi thấy hai cô gái Đức rất trẻ ngồi ở ghế đá phía trước, Roder ghé tai một cô nói nhỏ gì đấy và cô ấy đứng lên chụp ảnh với tôi. Tôi khá bất ngờ. Một bức ảnh độc đáo và hiếm có qua ống kính của Roder – không dễ gì được chụp ảnh với con gái Đức! Roder, một kỹ sư điện, 56 tuổi nhưng sống độc thân. Điều này rất bình thường, có những Công ty, có tới hai phần ba số người sống độc thân – vẫn lời của Roder. Suy nghĩ về vấn đề đó, tôi cho rằng, sự phát triển của nước Đức đã đạt đến một trình độ rất cao và quan niệm về cuộc sống của người dân cũng thay đổi tương ứng.

Thật tiếc khi tôi không kịp đến thăm ngôi làng tại Furth, nơi Tiến sỹ Kissinger sinh ra và lớn lên thời thơ ấu. Roder thường bàn luận với tôi về đề tài Kissinger. Chúng tôi nói về tài năng của ông ta, về cuộc hoà đàm Pari từ năm 1968 đến năm 1973 mà Kissinger là nhân vật trung tâm của các sự kiện, về những cuốn hồi ký của ông ta. Kissinger cũng là người rất mê bóng đá – người Đức mà. Ông ta từng có mặt trong trận chung kết WC 1974 và phải rời sân bằng máy bay trực thăng, vì khi Đức vô địch, mọi người đổ ra sân không kiểm soát nổi!

Tôi say mê ngắm nước Đức từ trên cao và tôi lại càng say mê ngắm nước Đức từ dưới mặt đất. Những xa lộ nước Đức hiện đại vào bậc nhất thế giới, mỗi bên năm làn xe, chạy dài xa tít tắp, thật tuyệt vời. Hai bên đường là dải rừng xanh ngát. Làm gì có chuyện người, xe máy, xe đạp, trâu bò chạy ngang dọc trên đường như ở Việt Nam. Bát ngát một màu xanh của cây cối, màu xanh của cánh đồng củ cải đường, những sườn đồi cỏ xanh mượt, xen lẫn với màu xám bạc của cánh đồng lúa mì đã chín, màu trắng của những ngôi nhà, mái ngói đỏ tươi nép mình dưới bóng cây. Đất trời mênh mang, lòng người đầy xúc cảm. Một ý nghĩ vụt đến trong tôi và một sự so sánh không mong muốn chợt đến. Vì sao nước Đức lại phát triển đến như vậy? Chủ nghĩa tư bản Đức đưa lại những gì cho người dân? Nước Đức, quê hương của Mác, Ăng ghen, những bậc thầy của cách mạng vô sản thế giới. Ta hiểu Mác, Ăng ghen hơn người Đức ư?

Hai vòng Tây Nam Bộ, một cảm xúc

Chuyến “công cán” đầu năm đưa tôi đến vùng đất cực Nam của Tổ quốc. Làm một người Việt Nam, khi sợi tóc đã hai màu, tôi mới đặt chân đến đây, kể cũng khá muộn. Không gì vui hơn khi ta được đến thăm một miền đất mới. Và đây, miền Tây Nam Bộ – miền đất mà tôi đã quá quen thuộc trong từng trang sách học trò. Những tên đất, tên người còn vang vọng. Những dòng sông, con kênh, rừng tràm, rừng đước… Tôi cảm thấy náo nức lạ thường.

Nhưng, tôi không khỏi thất vọng khi tới thành phố Mỹ Tho. Sao nhiều vỉa hè lại nham nhở đến thế? Những ngôi nhà thấp nhỏ. Cảm giác sau bao nhiêu năm nó vẫn vậy. Không hiểu vì sao người ta lại hạ rất nhiều cây cổ thụ hai bên hè phố? Một dự án mới chăng? Có lẽ phải hàng trăm năm mới có những cây cổ thụ đó. Tôi hình dung, đường phố sẽ đẹp hơn rất nhiều nếu những hàng cây cổ thụ vẫn còn. “Biết thế nhưng mà biết làm thế nào”, khi người ta vẫn thường làm những điều mà chúng ta không thể hiểu nổi?

Tôi chưa biết miệt vườn, chưa đến những vùng cây trái miền Nam, nhưng tôi đã biết cái mênh mông của sông nước Nam Bộ. Đi trên sông Tiền sáng hôm ấy, trời xanh cao. Vài đám mây lơ lửng cuối chân trời. Bèo lục bình mênh mang màu mực tím, trôi từng đám trên sông. Cảnh sông nước thật thanh bình. Dòng nước cuồn cuộn chảy. Tôi bỗng nhớ câu nói của một nhà hiền triết, khi ngắm dòng sông: “trôi chảy thế này mãi ư? ngày đêm không ngưng nghỉ ư?”. Khi dòng sông chưa vơi cạn thì nó vẫn chảy đêm ngày – cũng như đời sống của chúng ta vậy.

Rất nhiều thuyền bè chạy ngang dọc trên sông, chở đủ thứ trên thân mình. Tiếng máy nổ nghe thật rộn ràng. Xa xa là chiếc cầu Mỹ Thuận nổi tiếng, in trên nền trời xanh. Tôi không thể nào nhận ra những ngã ba sông, vì con sông quá rộng. Tôi bồi hồi nghĩ đến đoạn sông Rạch Gầm – Xoài Mút, nơi người anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ chọn để kết liễu số phận 5 vạn quân Xiêm. Giải quyết một cuộc chiến tranh bằng một trận đánh – đó là nét đặc sắc của thiên tài quân sự Nguyễn Huệ.

Phù sa làm dòng sông không trong xanh như những con sông miền Trung quê tôi. Càng ngày tôi càng thấy bao nhiêu là phù sa trên những con sông, kênh rạch của miền Nam. Miền Tây Nam Bộ rất nhiều những con kênh, thường chạy song song với đường ô tô. Có những con kênh thẳng tắp, dài ngút mắt, ra tới cửa biển. Những con thuyền nhỏ lướt sóng trên sông. Giao thông đường thuỷ Tây Nam Bộ thật phát triển – hiển nhiên. Kìa, xuồng ai đó bơi trong lau lách, vẫn tà áo bà ba quen thuộc. Rất nhiều những cây cầu vồng bắc ngang sông – những cây cầu khỉ phần lớn đã được bê tông hoá. Và hai bên bờ sông, không có cát trắng mịn êm, không có hàng tre soi tóc và tôi chưa thấy bóng dáng con đò ngang đi về hay cánh cò chấp chới trên sông khi chiều xuống. Tôi hiểu, đây là Tây Nam Bộ – Nam Bộ mến yêu.

 Tây Nam Bộ với những cánh đồng bát ngát, không thấy đường chân trời, không thấy một ngọn núi nào có thể che khuất tầm nhìn. Phải chăng, vì vậy mà tính cách người Nam Bộ phóng khoáng, nhiệt tình, thuỷ chung, hết mình với bè bạn. Càng đi về phía cực Nam của Tổ quốc, ta càng khâm phục cha ông chúng ta đã mở mang bờ cõi. Ta càng thấm thía, nếu để mất, dù chỉ một tấc đất của Tổ quốc, cũng là có tội với tiền nhân.

Trước mắt tôi là rừng U Minh Hạ với bạt ngàn cây lá. Tôi ngắm U Minh Hạ từ trên cao – một tháp canh. Lần đầu tiên tôi được biết thế nào là rừng Tây Nam Bộ, khác hẳn rừng ngoài Bắc hay Trung. Nó như một tấm thảm trải dài xa tít tắp, được chia thành từng ô nhằm ngăn chặn cháy rừng. Tôi kinh ngạc khi không hề quan sát thấy một cánh chim nào, càng không hề thấy một con thú chạy qua. Hỏi chuyện mấy anh bạn Cà Mau đi cùng, họ giải thích nhưng tôi vẫn không hiểu. Có lẽ, nó bay đi ăn đâu đó chưa trở về?

Nhưng tôi đã có một chiều ngồi đợi từng đàn chim bay về trong công viên ở thành phố Cà Mau. Khi nắng đã sắp tắt, cũng là lúc những đàn cò trắng bay về đậu trong những vườn cây. Từng tốp không nhiều lắm và chúng tôi vui sướng quan sát bầu trời, ghi lại những khoảnh khắc đàn cò trắng bay về. Nghe nói, trước đây chim về nhiều lắm, song gần đây nó không trở về nhiều nữa. Môi trường đảo lộn có lẽ là nguyên nhân làm cho những đàn chim vắng bóng. Đây là điều ngạc nhiên lớn của tôi, khi tôi đã đi vòng quanh miền Tây Nam Bộ.

Và tôi cũng ngạc nhiên không kém khi ở tại khách sạn Bạc Liêu (3 sao kia đấy), hình như là khách sạn lớn nhất thị xã này. Chất lượng dịch vụ rất thấp và điện thì mất liên tục, trong khi nhiệt độ lên đến 36 độ. Không thể sử dụng thang máy, chúng tôi đi bộ theo cầu thang song người ta cũng chặn cầu thang lại bằng những cánh cửa, đồ đạc cũ chất đống. Thật không thể hiểu nổi. Mạng internet cũng rớt liên tục, rất khó dùng. Đáng buồn, ứng xử của những cô lễ tân không được khách phương xa hài lòng cho lắm. Đó là tính cách những cô gái Nam Bộ ư? Tôi không biết. Nhưng tôi đã nhìn thấy trong đôi mắt đẹp của những cô gái bên nhà Công tử Bạc Liêu đầy vẻ u buồn…

Ngày mai, tôi lại tiếp tục đi đến những miền đất mới. Lại những tên người, tên đất quê hương mới lạ nhưng vô cùng quen thuộc. Miền đất cực Nam của Tổ quốc vẫn tiếp tục lao ra biển lớn, như một con tàu. Mùa xuân chưa đi qua mà nắng đã ngập tràn trên dải đất miền Nam quê hương.

Bút ký nước Đức

I.

Không biết những người quen thuộc nước Đức nghĩ thế nào nhưng tôi, như một anh nhà quê thỉnh thoảng ra tỉnh, nước Đức để lại cho tôi thật nhiều cảm xúc. Ký ức về nước Đức trong tôi thật đậm nét – ngay từ ngày còn nhỏ. Tôi đã đọc khá nhiều sách, đã nghe rất nhiều câu chuyện, xem không ít phim ảnh về nước Đức. Ngày đó, nói đến nước Đức là tôi lại nghĩ về cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2. Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu, cũng như Việt Nam, nước Đức là một dân tộc, không phải là một cuộc chiến tranh.

Một dân tộc thông minh, thượng đẳng (!?), đáng tự hào. Tôi đã gặp nhiều người Đức, khi tôi nói với họ, thành phố của ông thật tuyệt, họ mỉm cười vui sướng. Tôi tránh không nhắc đến Thế chiến 2, song họ nói rằng, các thành phố này, trong Thế chiến 2, đã bị Liên Xô và quân Đồng minh ném bom phá hủy tới 80 phần trăm. Từ trong đổ nát, nước Đức đã vươn lên đứng hàng đầu thế giới trong nhiều lĩnh vực, dân tộc Đức quả thật vĩ đại.

Qua cửa sổ máy bay sắp hạ cánh, tôi say mê ngắm những cánh đồng, hàng cây, dòng sông thành phố Frankfurt. Xa xa, những cột phong điện tựa hồ như những cái chong chóng khổng lồ, màu trắng, rải rác khắp mọi nơi. Cánh đồng như những ô bàn cờ, xen kẽ là những hàng cây, dòng sông, đường sá… Vài ngọn núi màu xanh thẫm, ngọn núi ảo ảnh. Êm đềm vẫn là dòng sông hiền hòa thơ mộng với con tàu lững lờ trôi trên sông, sao có vẻ giống quê tôi. Hiện ra dưới cánh bay rất nhiều những cây cầu bắc ngang sông. Kìa, một ngã ba sông. Và kia, một doi cát nổi trên sông, thấp thoáng bóng ngôi nhà, lại nhớ sông Hồng mùa nước lũ.  Ai đã “suốt một đời yêu bao dòng sông xa Tổ quốc”, bỗng đột ngột nhận ra, “sông Hồng ơi, thì ra chính yêu mày” – bởi đó là tình yêu Tổ quốc. Rồi những con đường ngang dọc giăng khắp nơi, nườm nượp xe cộ. Ngắm màu xanh của cây lá, màu vàng của cánh đồng, màu đỏ của mái ngói, màu trắng của mây trời …lòng tôi rộn ràng, quên hết mệt nhọc. Phải chăng, đấy là cảm xúc của người lần đầu đến nước Đức? Chợt nhớ những câu thơ:

Ta ở trên cao ta ngắm xuống trời

Nắng chiếu ngược lên người em rực rỡ

Xa tít xa những tầng mây khép mở

Đất là tâm cho vũ trụ về soi…

Thật tiếc là không thể dừng chân ở Frankfurt, tôi lại vội vàng bay đi Hannover. Chiều hôm đó, tôi tha thẩn đi dạo dưới những hàng cây, ngắm lá rơi xào xạc, không gian thật yên tĩnh. Những hàng cây tuyệt đẹp. Lối đi nhỏ không rải nhựa. Thảm cỏ xanh mượt hai bên vệ đường. Mấy cô gái Đức đạp xe trên hè phố. Từng đàn chim quanh quẩn trong những khu vườn. Cạnh đấy là một con sông – đúng hơn, một con kênh đào nhưng rất nhiều tàu thuyền qua lại nhộn nhịp. Gió mát từ bờ sông thổi lên, khung cảnh đẹp và yên tĩnh đến nao lòng.

Tôi đã biết thế nào là đêm trắng ở Hannover. Sau khi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, tỉnh dậy, xem đồng hồ, đã là 8 giờ tối.  Nhìn qua cửa sổ, bóng nắng vẫn chưa tắt, còn buông dài trên hè phố. A, lạ quá, lạ quá!

II.

Nước Đức, mùa hè 2009

Ghi vội trong một chuyến “công cán”, với con mắt của một “anh nhà quê ra tỉnh”.

 

BÌNH YÊN 

Nước Đức bình yên dù ta không nghe một tiếng mẹ ru con

Vắng bóng con đò chờ khách trên bến sông hay cô gái ngồi chải tóc bên song cửa

Êm đềm quá những gì không nhớ nữa…

Đất mênh mông hoa nở dưới chân đồi

 

NGÀY TRONG ĐÔI MẮT 

Những ngôi nhà nép mình dưới rừng cây tuyệt đẹp

Hàng ngàn chiếc xe nối đuôi nhau mải miết chạy trên đường

Bát ngát cánh đồng lúa mì nhìn xa tít tắp

Giữa đất này đâu là bóng dáng quê hương?

 

NGŨ TUYỆT VỀ HAI MƯƠI NĂM NGÀY THỐNG NHẤT NƯỚC ĐỨC 

Bên trái ta là Hà Lan, bên phải là Ba Lan, phía trước ta là Đan Mạch 

Sau lưng ta là Thụy Sỹ người chăng 

Hai mươi năm có còn trong ký ức

Lịch sử là người công minh nhất

Đông hay Tây một ánh sao băng

                                                                                                                                                           8h40 29.6.2009

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.