Tổng bí thư được coi là nhân vật có quyền lực nhất trong thiết chế chính trị của các nước XHCN trước đây và một số rất ít nước – có thể đếm trên đầu ngón tay, hiện còn lại trên thế giới, trong đó có VN.
Thoạt tiên, vai trò của Tổng bí thư không phải là quan trọng nhất mà chỉ có ý nghĩa như người đứng đầu văn phòng của Đảng, chủ yếu giải quyết các công việc hành chính. Khi Lênin chưa mất, Trotsky ở vị trí thứ hai thì vai trò của Xtalin với tư cách Tổng bí thư là như vậy. Sau cái chết của Lênin, Trotsky phạm sai lầm chiến lược lớn, không trở về từ Xukhumi để dự lễ tang Lênin, Xtalin thay mặt Đảng Bônsêvích đọc bài vĩnh biệt, sau này đi vào lịch sử với tên gọi “các lời thề của Đảng”. Uy tín của Xtalin tăng rất nhanh. Với nhãn quan chiến lược và sự tinh tế trong hành động, mặc dù có sự phê phán của Lênin, Xtalin vẫn được bầu làm Tổng bí thư và thực sự đứng đầu ban lãnh đạo đất nước.
Đặng Tiểu Bình cũng đã từng giữ chức Tổng bí thư ĐCS TQ, song quyền lực tối cao nằm trong tay Chủ tịch đảng Mao Trạch Đông. Tương tự, ở VN, Chủ tịch đảng Hồ Chí Minh mới là người nắm quyền lực cao nhất. Có thể dễ dàng nhận thấy, chức Chủ tịch đảng chỉ dành riêng cho Hồ Chí Minh.
Cùng với sự lớn mạnh của phe XHCN và “ba dòng thác cách mạng” đang ở thế tiến công trên khắp thế giới, tên tuổi các “đồng chí Tổng bí thư” trở nên quen thuộc đối với người VN chúng ta. Đây, Liên Xô – quê hương cách mạng là đồng chí Lê-ô-nít Brêgiơnép, CHDC Đức: đồng chí Ê-rích Hô-nếch-cơ, Rumani: đồng chí Xê-au-xê-xcu, Bulgaria: đồng chí Tô-đo Gíp-cốp, Tiệp khắc: đồng chí Guxtáp Hu-xắc, Mông Cổ: đồng chí Xê-đen-ban…Các cuộc thăm viếng lẫn nhau, các hội nghị hay các cuộc gặp thượng đỉnh ở Matxcơva làm tên tuổi các “đồng chí Tổng bí thư” vang dội trên toàn thế giới! Những tiếng vỗ tay của các “đồng chí Tổng bí thư” dường như làm rung chuyển Nhà trắng. Có vẻ các Tổng thống phương Tây không được hưởng nhiều vinh quang như các “đồng chí Tổng bí thư” kính mến của chúng ta. Song, lịch sử cũng cho chúng ta thấy rằng, chỉ bằng việc ca ngợi lẫn nhau, hệ thống XHCH đã đi đến đâu!
Trở lại lịch sử ĐCS VN, Trần Phú là Tổng bí thư đầu tiên, nổi tiếng với Luận cương chính trị năm 1930, bác bỏ Chính cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt của Nguyễn Ái Quốc tại Hội nghị hợp nhất, thành lập ĐCS VN. Hà Huy Tập, người đã từng báo cáo phê phán Nguyễn Ái Quốc với Quốc tế CS, chỉ trích Nguyễn Ái Quốc là người theo chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa cải lương. Và Nguyễn Văn Cừ nổi tiếng với tác phẩm Tự chỉ trích.
Năm 1941, Hồ Chí Minh về nước khi hoa mơ và hoa kim anh nở trắng trên biên giới Việt – Trung:
“Ôi sáng xuân nay, xuân 41. Trắng rừng biên giới nở hoa mơ. Bác về…Im lặng…Con chim hót. Thánh thót bờ lau vui ngẩn ngơ” (Tố Hữu). “Nở trắng hoa kim anh trên biên giới Bác về. Xa nước ba mươi năm một câu Kiều người vẫn nhớ. Mái tóc Bác đã phai màu quá nửa. Lòng son ngời như buổi mới ra đi” (Chế Lan Viên).
Lòng vẫn son ngời, song vì nhiều lý do, Hồ Chí Minh từ chối và Hội nghị TW đã bầu Trường Chính làm Tổng bí thư. Sau năm 1945, ĐCS tuyên bố tự giải tán – một nước cờ chiến thuật rất cao của Hồ Chí Minh, tới Đại hội II, năm 1951, Trường Chính tiếp tục làm Tổng bí thư. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đưa tên tuổi Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp vang dội trên khắp thế giới và tên tuổi của người anh Cả Trường Chinh cũng chói sáng. Đùng một cái, xẩy ra sai lầm cuộc cải cách ruộng đất, Trường Chinh buộc phải từ chức Tổng bí thư. Đến năm 1986, sau khi Lê Duẩn mất, ông trở lại làm Tổng bí thư và các nhà nghiên cứu cho rằng, ông là tác giả chính của công cuộc “đổi mới” ở VN. Một người cực kỳ giáo điều, kinh viện, lại dám rẽ ngoặt trong tư duy vào cuối đời, đó là bản lĩnh rất lớn của ông. Mấy nhà lãnh đạo – Tổng bí thư đã làm được điều đó?
Cách mạng tháng Tám, kháng chiến, đổi mới là những cống hiến nổi bật của Trường Chinh. Đó là đánh giá của Võ Nguyên Giáp. Còn Hoàng Tùng, từng là Bí thư TW Đảng cho rằng, nếu không có Trường Chinh trong những giờ phút hiểm nghèo trước và sau năm 1945, sẽ không có ngày nay đâu!
Trường Chinh rất am hiểu văn hoá, văn nghệ. Ông đã từng trình bày bản báo cáo Chủ nghĩa Mác và văn hoá VN làm giới trí thức hết sức nể phục. Văn chính luận của Trường Chinh trong sáng, đầy cuốn hút mà không kém phần hùng biện. Phong cách của Trường Chinh bao giờ cũng từ tốn, cẩn thận, nghiêm trang, đúng mực. Khi phát biểu ở Bộ Chính trị, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ hay nói chen ngang, khi đó ông im lặng, không nói gì và từ từ ngồi xuống. Khác với Lê Thanh Nghị, khi phát biểu, xung quanh ai nói gì cũng mặc, ông cứ nói cho hết ý mình. Còn Nguyễn Văn Trân thì tự hào rằng phát biểu của mình hết sức chặt chẽ, Lê Duẩn không thể xen ngang được và khi ông ta xen vào nói thì “tôi đã phát biểu xong rồi”.
Nhớ lại năm 1956, sau khi Trường Chinh từ chức Tổng bí thư, Hồ Chí Minh là Chủ tịch đảng kiêm Tổng bí thư một thời gian, với hai trợ lý giúp việc là Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Duy Trinh. Năm 1957, Hồ Chí Minh gọi Lê Duẩn ra Bắc và Đại hội III ĐCS VN, Lê Duẩn được bầu làm Bí thư thứ nhất BCH TW. Ông giữ chức Bí thư thứ nhất cho đến năm 1976, Đại hội IV ĐCS VN mới chính thức bầu Lê Duẩn làm Tổng bí thư. Cần lưu ý, năm 1976, Lê Duẩn mới giữ chức Tổng bí thư, trước đó – Bí thư thứ nhất. Không ít những cuốn hồi ký, những cuốn sử hay những phim truyện về lịch sử nhầm lẫn như vậy. Song, không nghi ngờ gì nữa, quyền lực của Tổng bí thư Lê Duẩn thật sự bao trùm tất cả.
Những năm kháng chiến chống Pháp, Lê Duẩn làm Bí thư xứ uỷ Nam Bộ và phải thừa nhận ông là một nhà lãnh đạo giỏi. Dù ở xa TW, ông thực hiện nhiều chính sách phù hợp với thực tiễn và rất được lòng dân. Xử lý vụ Bảy Viễn (một tướng cướp giang hồ Bình Xuyên khét tiếng theo kháng chiến) về thành đầu Tây là một ví dụ. Trung tướng Nguyễn Bình, Ủy viên quân sự Nam Bộ, sau khi nắm rõ hoạt động “đi đêm” của Bảy Viễn với Pháp, quyết định bắt Bảy Viễn để đưa ra tòa án tối cao xét xử. Nhiều người đồng ý với Nguyễn Bình, song ý kiến Lê Duẩn lại khác. Ông đề nghị cứ để Bảy Viễn tự do đưa quân về Rừng Sác. Nếu ông ta kéo quân về thành đầu Tây là ông ta tự ký bản án kết thúc sinh mạng chính trị của ông ta. Lâu nay ông ta theo cách mạng thì nhân dân kính trọng. Nay đột nhiên ông ta bỏ về thành là tự ông ta vạch trần cái mặt nạ ông ta đeo trong ba năm qua. Tôi nghĩ, bản án tử hình đã do chính Bảy Viễn tự ký, chúng ta không phải bận tâm đưa ông ta ra xử cho rắc rối – Lê Duẩn giải thích.
Cuộc biểu quyết đã nghiêng về ý kiến Lê Duẩn. Là một nhà chính trị, phải nói viễn kiến của Lê Duẩn trong việc giải quyết vấn đề này rất sâu rộng.
Một cuộc hội nghị khác của Ủy ban kháng chiến hành chánh Nam Bộ chủ trương in giấy bạc giả để phá hoại kinh tế của địch, có nhiều người đồng ý. Song, Lê Duẩn không nhất trí và phân tích, ai sẽ chịu nhiều thiệt hại nhất về chủ trương đó? Chính là số đông quần chúng lao động – không thể làm điều gì thiệt hại đến họ.
Tuy vậy, với sự xuống dốc thê thảm của VN sau năm 1975 đã gây nên rất nhiều tranh cãi về tài năng lãnh đạo của Lê Duẩn trong giai đoạn này.
Cùng thời với Lê Duẩn, đó là Lê-ô-nít Brêgiơnép, Tổng bí thư ĐCS Liên Xô. Ông ta được ngồi ghế Tổng bí thư như là một giải pháp dung hoà, tạm thời của ban lãnh đạo ĐCS Liên Xô, bởi vì ông không phải là người xuất sắc nhất. Không ngờ, khi đã nắm quyền lực, ông ta trở nên không ngoan hơn và rốt cuộc, ông ta ngồi ghế Tổng bí thư khá dài – gần 20 năm.
Thời kỳ Brêgiơnép cầm quyền, trừ thời gian đầu, có thể nói là thời kỳ đỉnh cao trì trệ của Liên Xô. Người ta biết thừa rằng, vào những năm cuối đời, Brêgiơnép không thể lãnh đạo Đảng và điều hành đất nước được nữa. Trong các cuộc họp Bộ Chính trị, Brêgiơnép ngồi như người mất hồn, không hiểu ngồi ở đâu và mọi người tụ tập ở đây làm gì. Ông ta đọc lẫn lộn các văn bản chữ rất to được các trợ lý chuẩn bị sẵn, đôi lúc nhận ra sự bất lực của mình, ông giương cặp mắt đầy thương hại nhìn mọi người. Do không ý thức được hết tình trạng của mình, ông vẫn thủ vai Tổng bí thư. Đúng hơn, những người xung quanh ông thủ vai của chính ông. Chúng ta thấy điều đó nguy hiểm cho đất nước như thế nào.
Thế rồi, ngày 10.11.1982, ông lặng lẽ chết trên giường. Sau đó, Iu.V. Anđrôpốp được bầu làm Tổng bí thư, chỉ cầm quyền được 15 tháng. Tiếp đó là C.U. Chécnencô nắm chức Tổng bí thư cho đến tháng 3.1985 thì qua đời.
Quảng trường Đỏ liên tục lặng đi trong niềm tang tóc, vĩnh biệt các Tổng bí thư. Hàng loạt đại bác tiễn biệt vang lên làm hoảng loạn lũ bồ câu trên tháp chuông nhà thờ thánh Ivan Đại đế. Những vị khách phương Tây co ro run rẩy trong làn áo mỏng giữa những ngày mùa Đông nước Nga.
Một cái tên sắp xuất hiện làm thay đổi thế giới: M.X. Goócbachốp.
Và vì vậy, câu chuyện về Tổng bí thư của chúng ta cũng chưa thể kết thúc…
Tháng Tư 28, 2011 lúc 9:21 chiều
Lại cám ơn bác LM. Không dám bàn luận gì hơn ạ.
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:16 chiều
Dạo này Dong có vẻ tiết kiệm các comment quá nhỉ?
Tháng Tư 28, 2011 lúc 9:46 chiều
Chào bác LM. Cám ơn các bài viết của bác!
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:17 chiều
Cảm ơn hth nhé.
Tháng Tư 29, 2011 lúc 12:31 chiều
Do không ý thức được hết tình trạng của mình, ông vẫn thủ vai Tổng bí thư. Đúng hơn, những người xung quanh ông thủ vai của chính ông. Chúng ta thấy điều đó nguy hiểm cho đất nước như thế nào…
————
vâng, chúng ta đã và đang hiểu thì phải??? bác Lê Mai ạ..nhưng mà vấn đề ở chỗ , HL hiểu, nhân vật chính lại không hiểu…( ai cũng hiểu chỉ một người k hiểu…)
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:20 chiều
Hình như, cả nhân vật chính và phụ đều không hiểu? HL chịu khó đọc các entry về lịch sử, tìm ra những chi tiết đáng suy nghĩ lắm.
À, bên NB tình hình thế nào, chắc dần dần sẽ ổn thôi. Nghe nói, có một dự án xây dựng một “Tôkyo” mới?
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:51 chiều
Đến bao giờ cả tuyến nhân vật chính và phụ đều hiểu và thực hiện đúng vai trò của mình bác Lê Mai nhỉ? Nếu giỏi giang thì không còn gì bằng, nhưng không giỏi thì làm đúng thôi cũng đã là mừng.
HL rất mong được đọc các bình luận của bác Lê Mai, anh Doan Tran, anh người ngoài phố và các bạn đọc trung thành khác của bác Lê Mai, qua những comment đó HL học được nhiều. Lịch sử vốn nhiều chi tiết đòi hỏi người đọc phải biết xâu chuỗi sự kiện và nhận định trong những tương quan khác..mà HL thì rất kém khả năng đó. Vậy nên bên cạnh đọc các entry của bác Lê Mai thì HL chờ đợi comments của mọi người.
Hôm nay 30/4 bác Lê Mai nhỉ?
Xin được dành những giây phút tưởng nhớ tất thảy những người con Việt đã ra đi trong những ngày tháng đau thương..
Mong rằng những người ở lại dẫu còn có những kí ức đau buồn thì cũng sẽ vui hơn, an bình hơn….
Tháng Tư 30, 2011 lúc 10:24 chiều
Lâu nay không thấy anh Doan Tran, anh người ngoài phố xuất hiện ha linh ạ. Làm sao để 30.4 phải là ngày hòa hợp, hòa giải – đó mới là điều quan trọng nhất.
Tháng Năm 2, 2011 lúc 2:27 chiều
Nghe nói, có một dự án xây dựng một “Tôkyo” mới?
———-
Hy vọng là HL hiểu đúng câu hỏi của bác Lê Mai. Thú thực với bác Lê Mai, HL cũng không quan tâm lắm đến ” Tokyo” đó, bởi vì từ quê nhà qua đây, HL nhìn tất cả những gì mà các “TBT” bên này làm đã là quá tuyệt vời rồi. nhiều khi đi chơi với bạn bè người bản xứ nghe họ kêu ca, phàn nàn thì HL đều nói:” Ôi,các bạn ơi, tôi thấy các vị đó thực sự làm việc và làm rất tốt rồi, tôi nghĩ không ai hoàn hảo cả,nhưng so với chỗ tôi thì nói thật tôi chỉ mong họ làm được một phần như các bác ở đây thôi!”, vậy nên HL thường chỉ biết khi có một sự thay đổi thật sự xảy ra. Ví dụ ông Kan, trong đợt đại thảm họa động đất và sóng thần vừa qua, HL nhìn và cảm thấy ông đã làm được bao nhiêu việc, đã chèo lái đưa đất nước đi qua những giây phút khó khăn, HL nghĩ ông thật tuyệt! Vậy mà khi gặp bà bạn lớn tuổi, là giáo viên một đại học thì bà ấy chê là ông Kan đã không biết sử dụng vị trí của mình để đưa ra những quyết sách cứng rắn hơn, ông không đưa ra được những biện pháp cụ thể hơn cho người dân vùng bị nạn…vv và vv..HL ngồi nghe bà bạn chê bai mà sửng sốt!
Tháng Năm 2, 2011 lúc 2:30 chiều
Lâu nay không thấy anh Doan Tran, anh người ngoài phố xuất hiện ha linh ạ
———-
HL nghĩ những người bạn của bác Lê Mai rất quý mến và yêu thích blog Lê Mai, các anh ấy vẫn qua thăm bác Lê Mai thường xuyên đó bác Lê Mai ạ.
Tháng Năm 2, 2011 lúc 2:33 chiều
Làm sao để 30.4 phải là ngày hòa hợp, hòa giải – đó mới là điều quan trọng nhất
———
Vâng, HL nghĩ vậy, giờ đây khi đã trưởng thành hơn trong đời sống, mỗi dịp 30/4 tới HL thấy tâm trạng khó tả lắm, nhưng nếu gọi tên ra được thì có thể nói là chưa hẳn đã là vui.
Hy vọng có một TBT nào đó trong tương lai sẽ có tầm nhìn đủ rộng để giải quyết hợp lòng người vấn đề đó bác Lê Mai nhỉ?
Tháng Năm 2, 2011 lúc 2:39 chiều
Hy vọng vào TBT HL. Hết! hê hê hê . . .
Tháng Năm 2, 2011 lúc 8:31 chiều
Những comment của ha linh rất thú vị!
Tháng Năm 2, 2011 lúc 9:15 chiều
anh HTH@ : anh có biết tội gieo ảo tưởng là tội rất nặng không?
Tháng Tư 29, 2011 lúc 8:54 chiều
[...] bí thư Tháng Tư 29, 2011 dailyvnews1 Để lại phản hồi Go to comments Lê Mai Theo blog Lê Mai [...]
Tháng Tư 30, 2011 lúc 7:52 sáng
[...] - Tổng bí thư (Lê Mai) [...]
Tháng Tư 30, 2011 lúc 9:31 sáng
Chúng ta gọi họ là quá khứ sai lầm
Thế hệ sau lại gọi chúng ta là quá khứ ấu trĩ
Rồi thế hệ tiếp theo nữa… vẫn thế thôi mà
Chỉ có nhân dân rên xiết làm đá lát đường cho
những cỗ xe chinh trị tham lam và dối trá trên con đường lịch sử
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:22 chiều
Người ta lớn bởi vì ta quỳ xuống
Hỡi nhân dân hãy đứng thẳng lên!
Tháng Tư 30, 2011 lúc 9:49 sáng
Nhờ AnhBa chỉ đường mà chúng tôi được đọc các bài viết của Ông.Các bài viết của ông rất hay toàn thời sự hậu cung đình.Kính mong Ông khoẻ mạnh .Xin được cảm ơn Ông.
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:24 chiều
Cảm ơn CanhphuonghongHp và mong chúng ta lại gặp nhiều trên mạng.
Tháng Tư 30, 2011 lúc 10:08 sáng
thằng nào vì dân vì nước tôi thích còn ba thằng ba láp ba cuội dựng ra đảng phái để lừa dân không có ai giám sát bộ lòng tham vô đáy của nó,thí tin gì nó ,tin nó nó làm cho mình ngày càng ngu để nó vơ vét
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:25 chiều
chắc ai cũng có quan điểm như võ tòng thôi!
Tháng Tư 30, 2011 lúc 11:17 sáng
Việt Nam làm gì có chức chủ tịch đảng nhỉ? Chủ tịch HCM là chủ tịch nước hay chủ tịch đảng?
Tháng Tư 30, 2011 lúc 3:27 chiều
ĐCS VN có chức chủ tịch đảng – đúng hơn, Chủ tịch BCH TW Đảng và duy nhất chỉ có HCM giữ chức vụ này. HCM cũng là Chủ tịch nước, sau khi HCM qua đời, Tôn Đức Thắng là Chủ tịch nước.
Tháng Tư 30, 2011 lúc 4:30 chiều
Chờ mãi rồi cũng được đọc bài mới của bác. Hơi bị mừng! Còn bài thì hơi bị hay !
Tháng Tư 30, 2011 lúc 10:26 chiều
Nhận xét (về entry hay) của bác “hơi bị” quá. Tiếc là chúng ta không có nhiều thời gian cho blog, thưa bác.
À mà bác nghĩ sao về entry GS TVG?
Tháng Năm 6, 2011 lúc 9:18 chiều
Tôi, có lẽ hơi bị thiên vị (vì Cụ Giàu là Thày của Thày tôi) nên vẫn ‘khoái Cụ họ Trần thật hơn 2 ông họ Trần giả kia.
Bác nhận định về các cách Cụ Giàu buộc Lê Đức Thọ phải hứa ra nghị quyết minh oan cho mình thật hay.
Nhân chuyện Cụ Giàu lại nhớ có cuốn sách của Nguyễn Phan Quang mới in.
Không chấp nhận được cái bìa trình bày SAI đến thế mà nxb Tổng hợp TP.HCM vẫn đưa ra thị trường.
Giáo sư Trần Văn Giàu nghe Thầy kể chuyện: http://img.vinabook.com/product/11/43456/_fill_140_43456.jpg
Tức là cuốn sách này là những chuyện về Thày của GS Trần Văn Giàu ???
Tháng Năm 6, 2011 lúc 10:13 chiều
Cảm ơn bác gocsay. Tôi cũng thấy như bác, không hiểu sao ông ta chọn một cái tên sai ngữ pháp như vậy? Không ít những cuốn sách có mặt các GS TS tên tuổi vẫn cứ bị lỗi thô thiển, thưa bác.
Tháng Tư 30, 2011 lúc 7:57 chiều
cung nho anhba nen gap lai bac LM Xin cam on ca hai .Xin phep hoi nam nay bac LM bao nhieu tuoi roi .chuc bac mai khoe va co nhieu bai hon nua .
Tháng Tư 30, 2011 lúc 10:29 chiều
Nói “gặp lại” tức là người quen cũ? Như vậy càng thú vị. Về câu hỏi của Hue, có lẽ “cần bí mật” một chút. Nói chung, đa số thường đoán bác LM “rất già” – có lẽ do đề tài và “văn” của bác LM.
Tháng Năm 3, 2011 lúc 9:17 chiều
CHÀO ANH LEMAI, LÂU QUÁ RỒI LẠI GẶP ANH Ơ NHÀ BỌ LẬP, TÔI MẤT DẤU CỦA ANH CÒN ANH THÌ QUÊN TÔI, HUỀ!
Tháng Năm 3, 2011 lúc 9:30 chiều
này anh Lê Mai, dọc bài nào của anh cũng sâu sắc, tôi bneer phục viễn kiến của anh lắm.thình thoảng tôi bê về cho bạn bè blog tôi xem nhá, đồng ý không? xin trích nguồn cụ thể đẻ mọi người biết
Tháng Năm 4, 2011 lúc 9:16 chiều
Kính chào anh dongngan – Đại sư phụ của tôi. Dĩ nhiên là tôi không quên anh. Anh có “cái hay” là thường “quên” trả lời comment của tôi – anh có thể kiểm tra lại các entry cũ của anh là rõ. Không sao cả, nói vui thế thôi, tôi lúc nào cũng nhớ những bài viết và tình cảm của anh.
À, anhh cứ dùng bất cứ bài nào mà anh thấy thích, điều đó thú vị lắm!
Tháng Tư 30, 2011 lúc 11:29 chiều
Chào bác Lê Mai,
Bấy lâu nay bác vắng nhà, thi thoảng cũng ghé qua nhưng chưa thấy bác về. H6m nay đọc Ba Sàm vội ghé qua mới hay bác đã về từ hôm 26 tháng 4. Được trò chuyện với bác trên tinh thần khách quan, tôn trọng sự thật, tôn trọng sự khác biệt rất thú vị và bổ ích.
Bác đã nói về về thủ tướng, nay lại bàn về tổng bí thư. Thường thì người ta nói về tổng bí thư trước nhưng có lẽ vì tt nước ta tư thế đàng hoàng chững chạc xuất sắc nhất châu Á nên bác bàn trước. Hôm trước trên blog Hà Linh tôi được xem hình vua và hoàng hậu Nhật ngồi bệt xuống thăm hỏi người dận Nhật bị nạn sóng thần gương mặt hiền hòa không được uy dũng như tt nước ta cầm thùng quà to với tên tuổi đầy đủ trao cho một bà má trong trận lũ năm rồi. Sau đó lại nghe tin thủ tướng Kan xin lỗi dân chúng vì nôn nóng đị thăm nhà máy Fukishima nên ảnh hưởng đến tiến trình khắc phục, hóa ra nước Nhật không có ban tuyên giáo trung ương. Nay con tàu đất nước chao đảo thì bác lại suy tư về những người cầm lái vĩ đại: các tổng bí thư.
Bác viết:”Có vẻ các Tổng thống phương Tây không được hưởng nhiều vinh quang như các “đồng chí Tổng bí thư” kính mến của chúng ta. Song, lịch sử cũng cho chúng ta thấy rằng, chỉ bằng việc ca ngợi lẫn nhau, hệ thống XHCH đã đi đến đâu!”
Vâng thưa bác , cái đệ tứ quyền ở các nước ấy chúng hay soi mói lắm nên tt mới ra cái chỉ thi 37, rồi người ta còn vạch rõ lề phải lề trái nữa. Nói đến cái lề hồi về VN tôi có ra Vũng Tàu chơi, lề đường Hạ Long ven biển đều được lát đá cẩm thạch, trơn bóng, sang trọng lộng lẫy. Nhiều người ở Mỹ mơ ước có được nhà bếp mặt bàn lát đá cẩm thạch (marble countertop) nhiều loại lên đến $20 /square feet khoảng $200/ mét vuông . Nhưng hôm đó trời mưa lâm râm, tôi thấy nhiều người thích đi dưới lòng đường hơn vì sợ té. Thế thì người ta có nghĩ đến bài học lịch sử không, lịch sử chỉ có một nhưng diễn dịch lịch sử thì còn tùy thuộc vào tinh thần Trọng Lú hay trọng tương mà chúng ta đã bàn trong một entry của bác.
Lê Duẫn được gọi ra Bắc làm bí thư thứ nhấ, theo Bùi Công Trừng qua lời kể của Nguyễn Văn Trấn :”Vì nó có công trạng ở Nam Bộ, và mấy bà má ôm nó chum chủm trong lòng”
Tôi lại nhớ lời trích của bác trong entry trước :”Tài, không phải biểu hiện ở lời nói ba hoa, phô trương, bề ngoài. Nói không đi đôi với làm thì nói không có giá trị gì, lý luận không chứng minh bằng thực tế thì chỉ là lý luận suông…Mình không gương mẫu nói không ai nghe, gia đình không hòa hợp gương mẫu thì nói gì xây dựng xã hội trật tự, công minh”
Cùng thời với Lê Duẩn, đó là Lê-ô-nít Brêgiơnép, Tổng bí thư ĐCS Liên Xô. Ông ta được ngồi ghế Tổng bí thư như là một giải pháp dung hoà, tạm thời của ban lãnh đạo ĐCS Liên Xô, bởi vì ông không phải là người xuất sắc nhất. Không ngờ, khi đã nắm quyền lực, ông ta trở nên không ngoan hơn và rốt cuộc, ông ta ngồi ghế Tổng bí thư khá dài – gần 20 năm.
Dường như ở đâu cũng vậy bác ạ, người 20 năm người 2 nhiệm kỳ.
Bác Lê Mai cho biết chi tiết rất thú vị về Leonid Brezhnev đọc lẫn lộn các văn bản chữ rất to được các trợ lý chuẩn bị sẵn tôi lại nhớ ngày 15 tháng 5 năm 1975, trong meeting tổ chức trước dinh Độc Lập, dân miền Nam kinh ngạc trước việc chủ tịch Tôn Đức Thắng đọc diễn văn chậm chạp mệt nhọc như đánh vần và đọc cả dấu chấm, dấu phẩy. Ông vẫn thủ vai chủ tịch nước cho đến chết.
Nhắc đến chủ tịch nước tôi thấy “lạc hậu” như nước Lào cũng nhập chung chức tổng bí thư và chủ tịch nước, còn ta thì vẫn còn trọng chính sách “chia ghế”
Nói chuyện lan man với bác cũng đã dài, thôi đợi entry tiếp của bác về tổng bí thư với cái tên sắp xuất hiện rồi bàn tiếp.
Chúc bác và gia đình luôn an mạnh
ĐT
Tháng Tư 30, 2011 lúc 11:34 chiều
Đánh vội thiếu chữ cái xin bác sửa lại dùm
về tổng bí thư với cái tên sắp xuất hiện rồi bàn tiếp.
Cám ơn bác.
ĐT
Tháng Năm 1, 2011 lúc 10:25 sáng
Đã thêm vào chữ “cái” như bác yêu cầu, song tôi vẫn giữ nguyên comment này, để thấy rằng việc xử lý một chữ thôi, cũng quan trọng.
Tháng Năm 1, 2011 lúc 10:21 sáng
Kính chào bác Đoan Tran,
Rất vui lại được gặp và trò chuyện với bác về lịch sử, xã hội, con người – một cách như bác nói, khách quan, trung thực, có văn hóa. Nhân mấy ngày nghỉ, tôi cố gắng làm vài entries để chúng ta trao đổi cho vui.
Như thường lệ, mỗi entry của tôi, một khi bác ĐT và bác ng ngoai pho tham gia comment là lập tức “có không khí” hẳn lên. Bởi, mấy cái đề tài lịch sử không được giới trẻ ưa thích – suy nghĩ về nó đau đầu lắm. Dù sao, qua việc độc giả có ý kiến, ta cũng thấy rằng người quan tâm về xã hội VN không ít. Đó là điều tốt, thưa bác.
Trở lại với comment của bác, rất tinh tế, bác nhắc lại entry Thủ tướng và so sánh nó với entry TBT. Hay lắm! Ở entry TT, chúng ta chỉ bàn về hai TT, mà lại hiện ra ông TT thứ ba – trong khi, không có một câu, một chữ nào nói về ông ấy cả. Đó là cái tinh tường của độc giả vậy. Thế thì, bác nhắc đến TT Nhật, một ẩn dụ rất tuyệt vời cho lãnh đạo.
Đã tìm hiểu về TT trong lịch sử, vậy sao không tìm hiểu về các TBT trong lịch sử, cả VN và thế giới. Lần này, chúng ta đề cập đến nhiều TBT, liệu có hiện ra một TBT nào khác không? Đó lại là nhờ cái tinh tường của độc giả vậy. Tôi nghĩ, bác hiểu rất rõ điều này. Cho nên, viết lách cũng có nhiều cách viết, miễn sao nó giữ được tính khách quan, trung thực, văn hóa, không đả kích hay bôi nhọ ai là được, phải không bác. Song, nó gợi lên suy nghĩ gì, mới là quan trọng nhất.
Và vì vậy, hình ảnh “lề đường Hạ Long ven biển đều được lát đá cẩm thạch, trơn bóng, sang trọng lộng lẫy. Nhiều người ở Mỹ mơ ước có được nhà bếp mặt bàn lát đá cẩm thạch (marble countertop) nhiều loại lên đến $20 /square feet khoảng $200/ mét vuông . Nhưng hôm đó trời mưa lâm râm, tôi thấy nhiều người thích đi dưới lòng đường hơn vì sợ té”…càng thú vị và càng có ý nghĩa. Nói nghiêm túc, văn chương hay là ở đó!
Bác lại trích câu của BCT về LD rất hay. Đúng là cái giọng văn của BCT đáng nhớ thật.
Entry TBT kết thúc bằng hình ảnh những chú chim bồ câu hoảng loạn trên tháp chuông nhà thờ thánh Ivan Đại đế và một cái tên mới sắp xuất hiện làm thay đổi thế giới. Theo gợi ý của bác, tôi sẽ cố gắng thêm một phần nữa. Tuy vậy, do thời gian và khả năng có hạn, mong bác và các bác khác thông cảm vì sự không thường xuyên. Chúc bác khỏe.
Tháng Tư 30, 2011 lúc 11:33 chiều
[...] đại sứ (SGTT). – Tư liệu về cái chết của Phạm Quỳnh (Nguyễn Văn Tuấn). - Tổng bí thư (Lê Mai) – Nguyễn Xuân Phước: Việt Nam – Những Nghịch Lý Lịch Sử ở Thế Kỷ [...]
Tháng Năm 2, 2011 lúc 6:08 chiều
“Thoạt tiên, vai trò của Tổng bí thư không phải là quan trọng nhất mà chỉ có ý nghĩa như người đứng đầu văn phòng của Đảng, chủ yếu giải quyết các công việc hành chính”.
*****
Bác Lê Mai vẫn có cái nhìn sắc sảo về vấn đề chính trị, chính thể và vai trò của các vị trí quyền lực trong thể chế chính trị thế giới !
Nhưng em vẫn băn khoăn, sao bác không lý giải vì sao các đa số các nước trong thể chế XHCN người ta “sắp đạt” tập trung quyền lực vào vị trí TBT như vậy ?
Em nhớ, ở Việt Nam sau khi Bác Hồ mất, người ta cũng bàn luận & cân nhắc có lập lại chức danh “CHỦ TỊCH ĐẨNG” bên cạnh “Chủ tịch nước” như khi Bác Hồ còn sống ?
Có người nói, chức danh “Chủ tịch đảng” chỉ những ai có vai trò đứng ra thành lập (hay hợp nhất) tổ chức Đảng hiện hành mới xứng đáng gữ chức danh đó. Còn chức danh “Tổng bí thư” có vai trò ĐIỀU HÀNH đảng, chứ không phải lãnh đạo Đảng. Vai trò lãnh đạo Đảng chính là của TẬP THỂ BỘ CHÍNH TRỊ !
Có điều, trên thực tế, Bộ Chính Trị (nhiều đảng), nơi tập trung những người gọi là tinh hoa nhất của Đảng thì bị “chia phần” (chia ghế) bỡi các phe phái (điều tối kỵ trong nguyên lý tổ chức ĐCS!?). Chính vì thế, thành viên BCT trở thành những người đại diện cho các phe phái & bản thân các thành viên không phát huy hết “vai trò lãnh đạo” của từng cá nhân trong một tập thể lãnh đạo! từng thành viên lại cổ súy cho chủ nghĩa sùng bái cá nhân, khi nhất nhất mọi lời nói, quyết định của TBT đều được họ cho (hay im lặng) là đúng !
Điều đó dẫn đến một câu hỏi: Phải chăng, nguyên tắc TẬP THỂ LÃNH ĐẠO CÁ NHÂN PHỤ TRÁCH của các đảng CS là sai lầm ! Phải chăng, nó sẽ dẫn đến QUYẾT ĐỊNH của CÁ NHÂN nhưng TRÁCH NHIỆM do TẬP THỂ gánh chịu ? Và như vậy, chẳng ai nhận trách nhiệm sai cả ?
Trong lịch sử Đảng CSVN, chỉ có ông Trường Chinh là tự nhận trách nhiệm về mình trong chính sách CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT thời kỳ 1950s !
Ai tập trung quyền lực cho vị trí Tông Bí Thư ?
Có lẽ câu trả lời đơn giãn và ít đau đầu hơn là CƠ CHẾ NÓ THẾ !
Phải không bác Lê Mai ?
Tháng Năm 2, 2011 lúc 8:45 chiều
Kính chào bác Sao Hồng – lần đầu ghé chỗ lemai’s blog.
Năm xưa, bác bình luận rất hay các entry về văn chương, nhất là chỗ blog của Nguyễn Quang Lập; nay, bác lại bình luận rất sắc sảo về chính trị – xã hội. Điều đó thật thú vị và chúng ta càng thấy rằng, không gian mạng cũng đáng để mất một chút thời gian, thưa bác.
Trở lại với comment của bác. Câu hỏi của bác, những vấn đề bác đặt ra rất quan trọng, nhiều ý nghĩa. Thật sự thì tôi không có ý định cũng như khả năng bàn sâu về các vấn đề bác nêu; chỉ thông qua một vài chi tiết về các TBT để nói lên một số điều thôi…
Quyền lực của các TBT là có thật, nó được hình thành qua lịch sử của sự phát triển thiết chế chính trị, nhất là các nước XHCN. Ta cũng có thể gọi nó là mô hình xô viết. Dĩ nhiên, mô hình đó có những ưu điểm và nhược điểm mà lịch sử đã chứng cho chúng ta thấy rõ. Điều gì? Đây, tôi trích của bác: “Phải chăng, nó sẽ dẫn đến QUYẾT ĐỊNH của CÁ NHÂN nhưng TRÁCH NHIỆM do TẬP THỂ gánh chịu ? Và như vậy, chẳng ai nhận trách nhiệm sai cả ?” Điều này thật quan trọng.
Có một nguyên tắc nữa người ta hay dùng, là nguyên tắc “chờ đợi”. Nếu có “đồng chí” nào chưa đồng ý một vấn đề nào đó, người ta sẽ “chờ đợi” cho đến khi nào họ “đồng ý”. Nghe qua thì tốt, song, than ôi, liệu cuộc sống có chịu “chờ đợi” hay không? Dĩ nhiên là không.
Vấn đề chủ tịch đảng, quả là như bác phân tích. Lịch sử là như vậy.
Đến đây, tôi xin dừng trả lời comment của bác và chúc bác khỏe.
Tháng Năm 3, 2011 lúc 12:05 sáng
[...] Nguồn: Lê Mai blog [...]
Tháng Năm 3, 2011 lúc 10:09 sáng
- Về luật pháp, Quyền tổng bí thư chưa được thể hiện bởi, điều khoản hay ngôn từ cụ thể (Điều lệ chưa phải là luật pháp quốc gia), vậy có thể là chưa rõ ràng, trong khi Quốc hội, vẫn được coi là cơ quan qyền lực cao nhất.
- Vậy, th75c tế đã cho thấy, nếu Quốc hội thực sự mạnh (bởi cấu thành những nhà lập pháp có năng lực thực sự) sẽ ảnh hưởng nhiều đến quyền lực TBT.
- Tiếp theo tới đây, chúng ta quan sát thử coi!.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 10:02 sáng
Tới đây, chúng ta có theo dõi rất kỹ thì tình hình cũng vậy thôi, chưa có gì khác cả. Điều này là dễ hiểu, vì hệ thống của VN đã xác định rồi.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 4:25 chiều
Nếu xâu chuỗi lịch sử, hiện tại, … thì có lẽ cái này sẽ xảy ra :
1. Siêu quyền thực
2. Siêu quyền ảo
Vì quyền TBT không qui định cụ thể trong hệ thống pháp luật tức là ngoài luật, mà lớn nhất từ trước đến nay tức là trên luật, hu hu mà trên luật thì có nghĩa trên Nhà nước pháp quyền…. suy nữa chắc em chết mất các Bác ạ.
Nước mình nó thế nên cứ khổ thế, em chào các Bác, em về quê Thanh hoá của em để cứu đói đây.
Tháng Năm 3, 2011 lúc 11:04 chiều
Kính chào bác Lê Mai,
củng như bác Đoan Trần, tôi phải “qua blog người khác” mới hay tin bác trở về blog nhà.
Thôi thì bác trở lại blog là mừng rồi.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 10:32 sáng
Vâng, cảm ơn bác nhiều.
Tháng Năm 3, 2011 lúc 11:10 chiều
« Fais ton bien avec le moindre mal d’autrui qu’il est possible »
(J.J.Rousseau, Discours sur l’origine et les fondements de l’inégalité parmi les hommes, 1755)
But what is government itself, but the greatest of all reflections on human nature? If men were angels, no government would be necessary. If angels were to govern men, neither external nor internal controls on government would be necessary. In framing a government which is to be administered by men over men, the great difficulty lies in this: you must first enable the government to control the governed; and in the next place oblige it to control itself. A dependence on the people is, no doubt, the primary control on the government; but experience has taught mankind the necessity of auxiliary precautions.
(…)We see it particularly displayed in all the subordinate distributions of power; where the constant aim is, to divide and arrange the several offices in such a manner as that each may be a check on the other; that the private interest of every individual may be a sentinel over the public rights. These inventions of prudence cannot be less requisite in the distribution of the supreme powers of the state.
(J,Madison, The Federalist, 1788).
Nothing appears more surprising to those, who consider human affairs with a philosophical eye, than the easiness with which the many are governed by the few; and the implicit submission, with which men resign their own sentiments and passions to those of their rulers. When we enquire by what means this wonder is affected, we shall find, that, as Force is always on the side of the governed, the governors have nothing to support them but opinion. It is therefore, on opinion only that government is founded; and this maxim extends to the most despotic and most military governments, as well as to the most free and most popular.
(D.Hume, Essay IV: Of the first principles of government, 1777)
Người thiện trên đời thì ít mà kẻ ác thì nhiều
(Lảo Tữ)
In a true republic, the people co-legislate via their representatives. Kant wrote with an obvious debt to Rousseau, that in a republic the people do not actually relinquish their freedom but rather give it a different form, because they give laws to themselves instead of a foreign authority imposing laws on them. Furthermore, a republic, in contrast to a despotic state, has a separation of powers. The people legislate via their representatives, but they delegate ruling to the executive who can be a monarch or a collective, but who should not be the entire people as in a direct democracy, and they elect judges and juries (…).
(Pauline Kleingeld, Essay on Kant : politics, peace and history, Leiden University press.,Netherlands)
Kính thưa các bác,
Củng như St-Augustin, trong “La cité de dieu contre les païens” , có đoạn ông trích, khi một hoàng đế hỏi lý do vì sao một kẻ lại thống trị cả vụng biển thì người này trả lời rằng : “ Với ông, ta là hải tặc vì chiếm cả vụng biển trong khi ngài ngự trị cả vương quốc thì người ta gọi là hoàng đế”.
Từ ngàn xưa, cái địa vị của kẻ lảnh đạo, trên nguyên tắc căn bản xả hội, là đối kháng thiết yếu tương phản lại nguyện vọng của những người bị cai trị (vì nếu không thì cần gì “lảnh đạo”!). Nó thể hiện một hình ảnh quá sức tiêu cực, đến độ J.Stuart Mill gọi nó là “quyền lợi thống trị đặt để lên mỗi công dân mà người dân không thích chút nào”.
Đến đây thì tôi nghỉ đến tổng thống Hugo Chavez của Venezuela, một quốc gia Nam Mỷ (mạn phép thai đổi các ví dụ kinh điển Bắc Hàn,v.v..để tránh “thiên vị”). Nắm quyền hơn thập niên qua, TT Chavez dựa trên dầu lửa để mang quốc gia này trở lên bản đồ địa lý chính trị (geopoltic) và củng cố địa vị, không phải qua dân ý mà là những công cuộc tuyên truyền và sùng bái con người của ông ta qua hình ảnh một nhà cách mạng tài ba lổi lạc, xứng đáng là hậu duệ của Simon Bolivar (và đồng chí với Fidel Castro, Eva Morales của Bolivar).
Vô số chiến dịch mua chuộc lòng dân qua đủ mọi cách thức tế nhị cho đến thô tục và ấu trỉ nhất đều được nhà độc tài này chế biến tùy theo “khẩu hứng” của ông ta ! Từ mua chuộc cho đến mua luôn đài phát thanh, từ tặng hoa cho đến sponsor du đảng đánh và hạ nhục nữ đảng viên đối lập, tất cả các biện pháp đều được ông ta xử dụng, tốt xấu không thành vấn đề…
Sự thật thì, như nhận xét của Hume, khi sức mạnh đến từ một thiểu số lảnh đạo thì người dân đối kháng lại có vũ khí lợi hại hơn là “dư luận”. Chính dư luận đả đưa người Bolcheviks vào Kremlin năm 1917 và củng chính dư luận ấy, bảy thập niên sau, đuổi họ ra như những con nợ không còn sức góp vốn tran trải…
Tại những quốc gia XHCN ngày trước và một số ngày nay (như Venezuela,ta vừa thấy, TT Chavez từng tuyên bố mô hình rất “mới” của Venezuela sẻ là model cho cả châu Mỷ Latin trong tương lai. Không phải vô cớ mà ông ta được CT Fidel Castro xem như hậu duệ tương xứng nhất “nối đuốc” cho công cuộc cách mạng tại các quốc gia từ Mexico trở xuống !), sự sùng bái chung quanh hào quang của các lảnh đạo, trường hợp những năm về sau thì tổng bí thư, là cả một tương phản với các thể chế chính trị khác trên thế giới. Nó có một cái gì hư hư, ảo ảo và đồng thời, như tấm ảnh màu củ trong album gia đình, đả nhòe màu và ngả vàng rồi. Trong thì hấp dẩn và củng có thể “sexy” chút gì đó, vì rétro nhưng tốt hơn hết nên ghép chúng lại, nằm yên trong lỉnh vực nghệ thuật gia đình mà thôi !
Có lẻ chăng vì tính cách của XHCN, do gắn liền với … ‘”democracy” (hiểu theo Democratic Republic of…) nên nó chỉ thề hiện qua những lá phiếu của người dân cho những đại diện của dân được đề cử ra, phản ảnh lại với lá phiếu của nền cộng hòa (republic) mà mỗi lá phiếu là để trực tiếp đưa người dân lên nấc thang chính quyền ?
Có lẻ chăng vì, như Kleingeld: trong một thể chế cộng hòa thực thụ (theo nghỉa J.J.Rousseau và Plato), thì chính mỗi công dân lập pháp (co-legislate, prefix “co” từ Latin “cum” , khái niệm “chung, chia sẻ”) trực tiếp cái quyền tối cao căn bản cá nhân đó ?
Hôm qua là ngày bầu cử tại Canada. Với bốn đảng trong liên bang tỉnh thì khó có chính phủ nào nắm cả lưởng viện và hành pháp nên các ông dân biểu phải đến tận “lều cỏ” của người dân mà cúc cung mua phiếu từng cử tri một.
Không có thể chế chính trị nào toàn vẹn cả nhưng ông thủ tướng Harper (Canada) phải ra forum đối đáp với đại diện ba đảng đối lập trên tất cả các câu hỏi hóc búa về chính trị, xả hội, y tế, kinh tế và giáo dục, trước mặt nhà báo.Bằng tiếng Anh và Pháp.
Điều đó, từ trong các lớp tiểu học, ngày trước tôi học, người ta dạy trẻ con gọi là “ se prêter à l’exercice de la démocratie” (thực thi dân chủ). Ôi, nhưng mà sao trong từ “se prêter” nó hàm chứa bao nhiêu sự nhúng nhường,khiêm tốn và khúm núm thế !
(nó rất xa các sự “chém gió” quá nhiều mà ta thấy về sau này !).
Việc ấy, có lẻ ông Hugo Chavez (Venezuela) đả làm bao nhiêu lần trong 12 năm tại vị, nhưng thử hỏi, với “tầm vóc” chính trị của ông ta, mấy ai dám đối lập ? mấy ai dám chất vấn ?
Nhưng dư luận thì sẻ không tha. Dư luận sẻ tồn tại vì nó là một phần của lịch sữ.
Tôi có comment như vầy với một mentor, g.s. triết khi ông ta đề cập những diển biến mấy tháng nay tại Libya (và về TT Kaddafi củng như tương lai Phi Châu) :các lảnh đạo thì “unrepentant” (không ăn năn,hối cải) nhưng lịch sữ thì “unforgiven” (không tha thứ).
Tôi nhớ có ai viết “election is an exercise of democracy”, nhưng tôi lại nghỉ thêm, có lẻ “democracy” phải là “exercise of…humility” !?
Và, củng như hai vị ngữ ghép thành một, ta củng có thể nói “election is an exercise of …humility” vậy.
Và có lẻ vì thế mà thiển nghỉ, tổng thống hay tổng bí thư, qua hình ảnh Nhật hoàng Akihito vừa qua, củng có thể nhúng mình cuối đầu trước người dân vậy.
Và khi cuối đầu, ta sẻ thấy ta cao.
Và ta sẻ (cảm) thấy ta « làm tốt » (faire le bien) như Rousseau đả nói…
Trân trọng.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 4:09 sáng
Thưa bác ng ngoai pho,
Bác nhắc đến chữ humility và democracy trong bầu cử tôi rất tán đồng vì nó đề cập đến hai đối tượng của một cuộc bầu cử: Ứng cử viên và cử tri nhưng xin mạn phép bác thêm vào một chữ “true election is an exercise of democracy and humility”
Hôm nọ tôi có đọc một comment của blogger cuadông kể chuyện một người bạn ngoài bắc vào khao vì được lên chức chủ tịch huyện kỳ tới, cuadong có nói: “Ủa tháng 5 mới bầu HDND mà?” liền bị quát :”Sao mày ngu thế”
Tôi thấy báo chí trong nước đống loạt chạy tít “Đảm bảo thực hiện thật tốt pháp luật về bầu cử” ( très bien) cho nên phải hiệp thương rất nhiều lần mới có được danh sách ứng cử viên tốt.
Hiến pháp quy định “Công dân đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử cả đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND theo quy định của pháp luật.”
Tôi thấy ở VN ứng cử thì dễ nhưng tự ứng cử thì khó qua được mấy vòng hiệp thương. Luật bầu cử chỉ nói về ứng cử chứ không nói về tự ứng cử . Mấy người nước ngoài cũng rất ngạt nhiên về cụm từ “tự ứng cử” vì theo họ từ ứng cử tự nó bao hàm nghĩa “tự” rồi.
Thế nên tôi mới nghĩ rằng, chừng nào bầu cử ở VN mà 100% ứng cử viên đều tự ứng cừ thì lúc đó ta có thể nói “election is an exercise of democracy and humility” .Khi đó các ông ứng cử viên mới ” phải đến tận “lều cỏ” của người dân” chứ còn như tình hình hiện nay thì nhiều ứng cử viên lại đi lo canh giữ hòa bình thế giới.
ĐT
Tháng Năm 4, 2011 lúc 4:28 sáng
“true” election is an exercise of democracy and humility”
vỏn vẹn một chử mà xem xa vời và mờ ảo như cây cà rem trong tay thằng nhỏ Phi Châu.
Cảm ơn bác bổ túc cho chúng ta …thèm thêm.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 10:57 sáng
Kính chào bác ng ngoai pho,
Bình luận của bác về entry TBT không phải dễ dàng để có thể hiểu được hết các ý tứ trong đó, với những quan điểm, ý niệm sâu xa về lịch sử, triết học, kinh tế – chính trị. Khó mà có thể nói hết sự hiểu biết và công phu mà bác đã chắt lọc ra, đưa vào comment của mình. Điều đó thể hiện một tầm nhìn bao quát, sự hiểu biết rộng lớn về thế giới, về xã hội. Thật đáng đọc và trao đổi, vì nó rất thú vị và bổ ích.
Tôi cũng đã nói với bác Doan Tran, mỗi khi bác ĐT và bác ng ngoai pho bình luận một vấn đề, tự nhiên vấn đề đó sáng rõ hẳn lên, vì nó được xem xét từ rất nhiều góc độ, kể cả bề sâu, bề xa của nó.
Luận về TBT, bác lại luận về TT– ông Hugo Chavez (Venezuela). Ông ta “Nắm quyền hơn thập niên qua, TT Chavez dựa trên dầu lửa để mang quốc gia này trở lên bản đồ địa lý chính trị (geopoltic) và củng cố địa vị, không phải qua dân ý mà là những công cuộc tuyên truyền và sùng bái con người của ông ta qua hình ảnh một nhà cách mạng tài ba lổi lạc, xứng đáng là hậu duệ của Simon Bolivar (và đồng chí với Fidel Castro, Eva Morales của Bolivar).
Vô số chiến dịch mua chuộc lòng dân qua đủ mọi cách thức tế nhị cho đến thô tục và ấu trỉ nhất đều được nhà độc tài này chế biến tùy theo “khẩu hứng” của ông ta ! Từ mua chuộc cho đến mua luôn đài phát thanh, từ tặng hoa cho đến sponsor du đảng đánh và hạ nhục nữ đảng viên đối lập, tất cả các biện pháp đều được ông ta xử dụng, tốt xấu không thành vấn đề…”
Như thế là đã rõ, không những chúng ta mà cả thế giới. Ấy vậy mà người ta đang nói tới, đang hy vọng vào một trào lưu “CNXH” kiểu mới ở vài quốc gia Nam Mỹ. Thật lạ!
Bác lại bàn về bầu cử tại Canada. Tất nhiên, không ai không có một sự liên hệ với VN. Thế giới đã thay đổi rất nhiều. Cần phải làm những gì để thích ứng với sự thay đổi đó? Vai trò của xã hội dân sự? Vấn đề thể chế? Bác nói rất thời sự, huống hồ sự phân tích của bác lại còn phổ quát nữa.
Tôi kết thúc việc trả lời comment của bác bằng việc trích dẫn bác: “tổng thống hay tổng bí thư, qua hình ảnh Nhật hoàng Akihito vừa qua, củng có thể nhúng mình cuối đầu trước người dân vậy”.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 11:00 sáng
Bác ĐT, bác ng ngoai pho, rất tuyệt vời, cảm ơn hai bác.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 12:59 sáng
[...] Nguồn : Lê Mai Blog [...]
Tháng Năm 4, 2011 lúc 1:45 sáng
[...] Nguồn : Lê Mai Blog [...]
Tháng Năm 4, 2011 lúc 2:23 chiều
Cảm ơn bác Lê Mai đã đưa ra và luận bàn về cái đề tài có tiêu đề “Tổng bí thư-TBT” này.
Chính vì sự cô độc của cái phần còn lại của loài người, cho nên khái niệm TBT trong dòng nghiên cứu hiện hữu người ta không đề cập đến những vị TBT này nữa (tuy chúng vẫn tồn tại ở những mảnh đất xa xôi của loài người).
Nếu đọc tất cả những chuỗi bài bài nói về sự tan rã của Đảng cộng sản Liên xô trên nhiều trang báo điện tử chính thống “lề phải” ta sẽ thấy vai trò “ngã rẽ” của những vị TBT này, từ vai trò “Ngã rẽ” đó khiến nước Nga lấy lại vị thế của mình sau những năm cô độc trong cuộc chiến tranh lạnh.
Điều đáng sợ của chúng ta hiện nay là nguy cơ của LỢI ÍCH CÁ NHÂN, LỢI ÍCH NHÓM VÀ LỢI ÍCH LIÊN NHÓM, KỂ CẢ SỰ HIỆN HỮU CỦA MAFIA TOÀN NĂNG khiến cho tài nguyên thiên nhiên, những giá trị văn hoá, lịch sử, … của Đất nước bị xà xẻ, bán rẻ, … nó không phụ thuộc vào một TBT mà nó lại phụ thuộc vào cái gọi là “Tập thể TBT”, vâng sự cố kết này mới nguy hiểm, vì nó nhân danh cái này để làm cái kia, nó ngồi và chà đạp lên pháp luật, Nhà nước pháp quyền trở thành cái bánh vẽ hay công cụ cho cái “Tập thể TBT” ấy mới gay go bác ạ.
Thôi chúc Bác nhiều may mắn và cùng em chia sẽ nhé Bác, tất cả cũng chỉ mong ước chúng ta có một THIẾT CHẾ XÃ HỘI TỐT để góp phần đưa Đất nước phát triển đến TỰ DO, DÂN CHỦ, HOÀ BÌNH VÀ TIẾN BỘ mà nhân loại đang tới gần đích.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 9:20 chiều
Bác rất tâm huyết, thưa bác Tien sy, song mong bác cứ nhẹ nhàng, đừng nóng làm gì! Vật cùng tắc biến mà.
“điều đáng sợ của chúng ta hiện nay là nguy cơ của LỢI ÍCH CÁ NHÂN, LỢI ÍCH NHÓM VÀ LỢI ÍCH LIÊN NHÓM” – đáng suy nghĩ thay!
Tháng Năm 4, 2011 lúc 2:39 chiều
” …. Một cái tên sắp xuất hiện làm thay đổi thế giới: M.X. Goócbachốp.
Và vì vậy, câu chuyện về Tổng bí thư của chúng ta cũng chưa thể kết thúc… ”
…
Trong cái gọi là cộng sản thì TBT của các nước khác nhau cũng khác nhau, Đơn giản như ở LX, thời kì xa xưa – thời còn mồ ma Liên Xô thì cũng đã nhân quyền hơn cộng sản Việt Nam….
Ở phương đông thì TBT đồng nghĩa với một ông Vua ! cũng đủ cả những chuyện lở loét cung đình,….
Người ta đua nhau vào đảng để nhằm mục đích kiếm cái ghế dùng để vơ vét … mà thôi ! Cứ thế nâng lên thì thấy cai TBT nó là gì rồi !
May mắn cho nhân loại là chúng ta đã có một Enxin – Có lẽ cả thế giới ( bao gồm tất cả các trường phái, chủ nghĩa … ) đều phải ghi nhớ công ơn của ông Enxin này !
Nếu không có ông Enxin thì thế giời bây giờ sẽ ra sao ?
Nhưng ở Á đông thì chưa thấy có một Enxin ! Do vậy câu kết của bác LM hoàn toàn chính xác!
Nhưng tôi hi vọng chức vụ đó của một đảng chỉ nên gọi là Tổng thư kí !
Tháng Năm 4, 2011 lúc 4:18 chiều
Hu hu giả sử nếu có nhiều ông TBT mà toi nữa thì có lẽ những đàn chim bồ câu (biểu tượng cho hoà bình) ở quảng trường Đỏ phải di cư mất thôi bác Trà Hâm Lại ạ.
Vâng cảm ơn Enxin và cảm ơn TBT vì đến cuối đời ông mới thành người tử tế và làm việc có ich cho nước Nga.
Tháng Năm 4, 2011 lúc 9:25 chiều
Chào bác Trà, phân tích của bác rất thú vị. Vai trò của TBT là quan trọng, tất nhiên, tùy thuộc mỗi nước và phẩm chất cá nhân từng TBT nữa. Việc nêu chủ đề TBT cũng có cái ý của nó, bác đã hiểu rõ rồi.
Enxin đúng là có vai trò trong lịch sử; Goócbachốp cũng vậy. Vấn đề là, các TBT có suy nghĩ gì về bài học lịch sử hay không?
Tháng Năm 4, 2011 lúc 9:13 chiều
Anh lemai
36 năm rồi tôi vẫn nhớ in cái buổi truyền hình trực tiếp mừng chiến thắng, Bác Tôn đọc chậm tãi bài viết sẵn chứ to đùng. Đọc xong, bác quay lại hỏi Lê Duẩn lúc đó đứng ở cạnh:” còn nói gì nữa không”, thấy ông Duẩn lắc đầu hẹ rồi máy quay cắt chuyển cảnh. tẤT NHIÊN TỐI PHÁT LẠI THÌ THẤY BIÊN TẬP BỎ ĐOẠN ẤY.
NGHĨ LẠI THẤY KHỔ CHO CÁC CỤ, ĐÚNG LÀ KÍNH CHẲNG BÕ PHIỀN!
Tháng Năm 4, 2011 lúc 9:27 chiều
Trí nhớ của anh thật tuyệt vời. Có những chuyện ngoài ý muốn như vậy. Gạt ra những chi tiết đó, anh lưu ý Bác Tôn là người rất đáng kính trọng. Đây là nhận xét của rất nhiều người hiểu rõ Bác Tôn.
Tháng Năm 5, 2011 lúc 8:19 sáng
- Quyền lực của TBT là khả biến, phụ thuộc nhiều vào uy tín (tài thao lược, đức hạnh, mưu mẹo, quyết đoán) của cá nhân hơn là được quy định sẵn.
- Quyền lực của Quốc hội được công nhận bằng Hiến pháp, có chữ nghĩa đường hoàng.
- Trong môi trường thông tin đa chiều, có chăng, sẽ đến lúc hai quyền lực này phải được phân bì rõ ràng hơn.
Tháng Năm 6, 2011 lúc 9:32 chiều
Bác lưu ý Hiến pháp VN đã quy định về vai trò lãnh đạo của ĐCS- cũng là vai trò lãnh đạo của TBT. Tuy nhiên, rõ ràng đang có rất nhiều vướng mắt cả về lý luận và thực tiễn. Ông ĐQB có đề xuất, nên chăng BCT trở thành một cơ quan hành pháp?
Tháng Năm 6, 2011 lúc 6:00 chiều
[...] Tổng bí thư (2) + Tổng bí thư (1) (Lê [...]
Tháng Năm 6, 2011 lúc 10:08 chiều
[...] phát thanh Đáp lời sông núi – Úc — (BBC). – Tổng bí thư (2) + Tổng bí thư (1) (Lê Mai). – Vị bí thư xã giải thích chuyện “trốn” ở khe tường nhà cô giáo [...]
Tháng Năm 7, 2011 lúc 1:08 sáng
[...] phát thanh Đáp lời sông núi – Úc — (BBC). – Tổng bí thư (2) + Tổng bí thư (1) (Lê Mai). – Vị bí thư xã giải thích chuyện “trốn” ở khe tường nhà cô giáo [...]
Tháng Năm 7, 2011 lúc 9:59 sáng
anh lemai phe bình khéo quá, có đôi lần quên thật nhưng không phải bao giờ cũng quên, hu hu.
TRẢ LỜI COMMEN CỦA BẠN LÀ LỊCH SỰ TỐI THIỂU , THÓI QUEN ĐÓ LÀ VĂN HÓA, NHƯNG CÓ NHỮNG KHI CÔNG VIỆC CUỐN ĐI KHÔNG TRẢ LỜI NGAY LÀ QUÊN LUÔN, CÁI NÀY PHẢI RÈN LUYỆN GIỐNG NHU NGƯỜI TA CHÌA TAY RA BẮT THÌ MÌNH CŨN PHẢI CÓ ĐÁP TRẢ NẾU ĐÃ COI NHAU LÀ BẠN BÈ. CẢM ƠN LEMAI NHẮC NHỞ ĐÚNG!
Tháng Năm 7, 2011 lúc 9:24 chiều
Tôi cũng nghĩ như anh, thưa anh dongngan. Vì vậy mà có khi 01 tháng sau, tôi vẫn trả lời toàn bộ các comment – vì điều đó thể hiện cái ý như anh nói. Tất nhiên, chúng ta không cầu kỳ chuyện đó quá mức. Cảm ơn ý kiến của anh.
À mà tôi thấy anh viết rất nhiều, hay, song độc giả của anh có vẻ khác xa bên wordpress, anh thấy sao?
Tháng Năm 9, 2011 lúc 2:32 chiều
1. Đầu tuần xin có lời chào đến Bác Lê Mai và các Bác!
Nói về cái vụ siêu quyền lực của TBT (xin lỗi không phải là “tập thể TBT”) trong hệ thống XHCN tôi lại có một ước mơ đơn giản thế này :
“ước mơ được làm Tổng bí thư và sau đó thành con bọ chét và đốt vào mông đít xã hội để nó nhảy về phia trước”.
Xin bác Lê Mai và các Bác hiểu cho tôi nói ước mơ này là nghiêm túc và hoàn toàn thanh không tục, không phản động hay chống phá, …
2. Khi có vấn đề hơi không hợp với Bác trong các còm, kính xin Bác Lê Mai không dùng chữ Ngài mà cứ gọi với nhau bằng “Bác và Em; Bác và Tôi” cho nó tồng chí Bác ạ, dao to búa lớn làm gì, vận nước là cái quan trọng Bác nhỉ?
Tháng Năm 9, 2011 lúc 10:58 chiều
Nhất trí với bác, không ai đao to búa lớn làm gì. Thực ra, chúng ta chơi blog cho vui vậy thôi, không có tham vọng “đạt được một cái gì”. Do đó, tôi luôn mong muốn chúng ta bàn mọi vấn đề song có cách diễn đạt sao cho “dễ nghe” – chỉ có như thế chúng ta mới bàn chuyện lâu dài được, phải khg bác? Bối cảnh quan trọng lắm!