Võ Nguyên Giáp và Lê Duẩn

Có rất nhiều câu chuyện về mối quan hệ giữa Võ Nguyên Giáp và Lê Duẩn được lan truyền trong dân chúng. Trong những câu chuyện đó, thực cũng có mà hư cũng có. Sau năm 1975, người đời thường bàn tán, ca ngợi ông Giáp giỏi chữ “Nhẫn”, nếu không, khó tránh khỏi tai họa? Một vị tướng huyền thoại, một khai quốc công thần, tự nhiên lại bị “thất sủng” như vậy, làm người dân trong nước và nước ngoài đều kinh ngạc. Nếu chúng ta nhìn lại lịch sử thế giới cũng như lịch sử dân tộc Việt Nam, thì cái sự thăng trầm ấy của ông Giáp là có thể hiểu được. Xưa nay, người quân tử bao giờ cũng thường thua tiểu nhân đó sao!

Từ rất sớm, ông Giáp đã có vị trí rất cao trong Đảng và Nhà nước. Năm 1940, Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng sang Trung Quốc gặp Hồ Chí Minh tại Thúy Hồ, Côn Minh. Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Võ Nguyên Giáp và Hồ Chí Minh có thể nói là cuộc gặp gỡ lịch sử. Hai người sau này trở thành hai nhân vật nổi bật nhất trên bầu trời chính trị Việt Nam.

Võ Nguyên Giáp là người hết sức thân cận Hồ Chí Minh, ngay từ những ngày còn hoạt động bí mật, cùng nằm trong một cái lán giữa rừng suy nghĩ về con đường giải phóng. Có thời gian, Hồ Chí Minh mệt nặng tưởng chừng không qua khỏi, Võ Nguyên Giáp luôn ở bên cạnh và đã đón thầy lang bốc thuốc khỏi bệnh. Chiến dịch Biên Giới, cả Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp đều ra trận và đã giành đại thắng. Võ Nguyên Giáp có lần đánh đàn piano để Hồ Chí Minh nghe. Hồ Chí Minh gọi Võ Nguyên Giáp là người anh Cả của quân đội. Giáo sư Đặng Thai Mai nói với con gái, ông Cụ cưng và thương anh Văn.

Sau ngày lập nước, Võ Nguyên Giáp đã là Bộ trưởng Nội vụ, Chủ tịch Quân sự ủy viên hội, Bí Thư Đảng đoàn Chính phủ, là nhân vật trên thực tế chèo lái Nhà nước Cộng hoà non trẻ khi Hồ Chí Minh đi Pháp 4 tháng. Ông là một nhà báo, từng làm Chủ tịch Hội báo chí Bắc Kỳ, một cử nhân kinh tế, một nhà luật học. Ông còn là một nhà ngoại giao sắc sảo, làm người Pháp phải nể phục tại Hội nghị Đà Lạt.

Lê Duẩn thì khác. Ông hoạt động chủ yếu ở miền Trung và miền Nam, lần thứ hai bị tù Côn Đảo sau cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ, cách mạng tháng Tám thắng lợi mới được tàu ra đón về. Trong cuộc chiến với người Pháp, ông vẫn tiếp tục hoạt động ở miền Nam. Bấy giờ, ông được dân chúng miền Nam yêu mến, còn các nhà lãnh đạo thì gọi ông là “ông 200 ngọn nến” – chỉ độ sáng đặc biệt trong tư duy của ông. Mặc dù là Bí thư Xứ ủy Nam Bộ, song về mặt chính quyền, ông chỉ là Trưởng phòng dân quân. Trong khi đó, ông Giáp là Tổng tư lệnh, chỉ đạo chiến trường cả nước, kể cả chiến trường Lào và Miên. Nam Bộ lúc bấy giờ có một loạt tên tuổi vang bóng: Trung tướng Tư lệnh Nguyễn Bình, các trí thức nổi tiếng Kha Vạn Cân, Ung Văn Khiêm, Trần Bửu Kiếm, Phạm Ngọc Thuần, Luật sư Nguyễn Thành Vĩnh, Giáo sư Phạm Thiều…

Năm 1952, Lê Duẩn có ra Bắc và lần đầu tiên gặp Võ Nguyên Giáp. Thế mà, không hiểu căn cứ vào đâu, Lê Kiên Thành, con trai Lê Duẩn, trong một cuộc trả lời phỏng vấn, trích một câu của ông Giáp nói: “Đời tôi đi làm cách mạng là nhờ anh Ba”???!!!

Chiến trường chính trong cuộc chiến với người Pháp là chiến trường Bắc Bộ. Mặc dù phải chiến đấu trong vòng vây, Võ Nguyên Giáp chỉ huy ba quân đối đầu và lần lượt hạ đo ván bảy tướng Pháp: Lơcle, Valuy, Bledô, Cácpăngchiê, Đờlát, Xalăng và Nava. Sau chiến thắng Điên Biên Phủ, hòa bình được lập lại trên nửa nước Việt Nam, tên tuổi Võ Nguyên Giáp vang dội trên toàn thế giới, chỉ sau Hồ Chí Minh. Khi ấy, ở miền Bắc, dân chúng chưa được biết nhiều về Lê Duẩn.

Lê Duẩn đã sớm tiên đoán không thể có bầu cử thống nhất hai miền và đã soạn thảo Đề cương cách mạng miền Nam. Cũng thời điểm ấy, Võ Nguyên Giáp được Hồ Chí Minh giao phụ trách chỉ đạo soạn thảo Nghị quyết 15, với hai người giúp việc là Hoàng Tùng và Trần Quang Huy. Điều ngạc nhiên là tư tưởng của Lê Duẩn và Võ Nguyên Giáp về cách mạng miền Nam có nhiều điểm trùng hợp.

Năm 1957, Lê Duẩn được Hồ Chí Minh điều ra Bắc. Lúc bấy giờ, Trường Chinh phải từ chức sau sai lầm cuộc cải cách ruộng đất. Hồ Chí Minh là Chủ tịch Đảng kiêm Tổng bí thư với hai trợ lý là Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Duy Trinh. Lê Duẩn rất khéo léo trong các mối quan hệ, có nhiều ý kiến sắc sảo. Võ Nguyên Giáp đề nghị Bộ Chính trị cử Lê Duẩn làm Phó Tổng bí thư để dễ làm việc, song Lê Duẩn từ chối và nói “nên chờ đến Đại hội quyết định”. Khi được đề nghị làm Trưởng ban chuẩn bị Báo cáo chính trị (Đại hội III), Lê Duẩn cũng từ chối và nói: “Đã 10 năm không ở miền Bắc, chủ trì chuẩn bị Báo cáo chính trị e khó khăn, vì vậy đề nghị hai đồng chí Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp cùng tham gia Ban chuẩn bị Báo cáo chính trị”.

Đại hội III đã bầu Lê Duẩn làm Bí thư thứ nhất. Võ Nguyên Giáp đã ba lần đề nghị Lê Duẩn kiêm luôn Bí thư Quân ủy Trung ương nhưng Lê Duẩn nói: “Anh là Tổng chỉ huy lâu năm nên tiếp tục làm Bí thư Quân ủy Trung ương, như vậy có lợi cho lãnh đạo”. Có thể thấy, Võ Nguyên Giáp đối với Lê Duẩn rất thiện chí.

Sau ngày đất nước thống nhất, hành trình của hai ông có vẻ ngược nhau. Trong khi tiếng nói của Lê Duẩn trong mọi lĩnh vực có tính chất quyết định, thì Võ Nguyên Giáp dần dần không còn đảm đương Bộ trưởng Quốc phòng, Bí thư quân ủy Trung ương nữa. Đến năm 1982, Võ Nguyên Giáp không còn ở trong Bộ Chính trị và đến năm 1991 thì ông thôi đảm đương các chức vụ chính thức. Lê Duẩn mất năm 1986, trước Đại hội VI – Đại hội “Đổi mới”. Các nhà nghiên cứu thường tự hỏi, nếu Lê Duẩn còn sống, liệu có cuộc “đổi mới” hay không?

Ông Giáp có một gia đình hoà thuận, hạnh phúc, gần như không bị mang tiếng bất cứ điều gì. Trái lại, đời sống riêng gia đình ông Duẩn nhiều khi sóng gió, với hai bà vợ. Bà vợ hai Nguyễn Thuỵ Nga sau khi ra Bắc phải sang Thiên Tân học. Bà đã kể lại cho nhà báo Xuân Ba nghe rất nhiều sự kiện xung quanh cuộc sống của gia đình bà.

Khi mới ra Bắc, Lê Duẩn thường tâm sự với Võ Nguyên Giáp những khó khăn trong công việc. Và ông thường kể với ông Giáp, năm 1940, nhờ có chị Thái (vợ đầu ông Giáp) nên Lê Duẩn thoát khỏi án tử hình.

Võ Nguyên Giáp đánh giá:

Trong hơn 10 năm đầu xây dựng CNXH trên cả nước, đã phạm sai lầm nghiêm trọng: muốn nhanh chóng thực hiện kinh tế XHCN với hai thành phần quốc doanh và tập thể ở trình độ cao; vận dụng triệt để cơ chế kế hoạch hóa tập trung quan liêu, bài xích mọi quan hệ thị trường…vội vã nhập tỉnh, nhập huyện, nhập xã, nhập HTX…Những chủ trương không phù hợp quy luật đó đã làm cho nền kinh tế nước ta lầm vào khủng hoảng trầm trọng…”. “Những khuyết điểm, sai lầm nói trên là trách nhiệm chung của Bộ Chính trị và Trung ương, trong đó anh Ba là người chủ trì có trách nhiệm lớn”.

Anh Ba “có những phản ứng quá mức đối với những ý kiến khác mình. Điều đó đã hạn chế không khí dân chủ nội bộ, nhất là về những năm cuối đời”.

Võ Nguyên Giáp viết rất nhiều tác phẩm quân sự xuất sắc. Còn Lê Duẩn thường không tự mình viết, mà nói ý cho trợ lý, thư ký ghi rồi ông xem lại. Võ Nguyên Giáp đạt được sự yêu mến gần như tuyệt đối của toàn quân, là người anh Cả đầu tiên và duy nhất của quân đội. Võ Nguyên Giáp là một nhà sử học hàng đầu, còn là một nhân chứng đặc biệt. Thế giới nghiên cứu nhiều về Võ Nguyên Giáp. Phương Tây đặc biệt ca ngợi Võ Nguyên Giáp – kể cả những người từng là đối thủ của ông. Đờ Cát nói ông rất tự hào khi được thua trận trực tiếp ông Giáp.

Hai con người. Hai tài năng. Hai tính cách. Hai số phận. Có giống nhau và có khác nhau. Tôi không dám và tất nhiên – không đủ tư cách để so sánh hai ông, chỉ phác lên vài nét về hai ông, qua các tài liệu lịch sử đã được công bố công khai.

Võ Nguyên Giáp có một bài viết về Lê Duẩn rất thiện chí với những đánh giá rất thoả đáng. “Dĩ công vi thượng – đặt lợi ích dân tộc lên trên hết” – đó là phương châm sống của Võ Nguyên Giáp, làm nên nhân cách Võ Nguyên Giáp, cho nên, ông luôn được người đời ca ngợi và tự hào!

About these ads

13 phản hồi tới “Võ Nguyên Giáp và Lê Duẩn”

  1. vanmy nói:

    Tôi nhất trí với nhận xét của LE MAI về 2 nhân vật này, sẽ không công bằng khi lịch sử chê trách những sai lầm của TBT Lê Duẩn, ông ấy đã làm tất cả những gì cho xã hội VN vào thời điểm đó , với lối tư duy đó , tất nhiên sau này ông còn bị một số thân cận mình thao túng và đổ lỗi cho Ông. Tôi cũng đọc bài viết của Lê Kiên Thành câu nói “…Đời tôi đi làm CM…..” của Tướng Giáp được trích dẫn sai, theo tôi được nghe câu nói ấy là ” Đời tôi đi làm cũng giống như anh…( LD ) đây là một câu nói riêng giữa 2 người vào năm 1967. Tôi còn nhớ có một bài viết về TBT Lê Duẩn của Tướng Giáp trên báo THANH NIÊN khỏang năm 2001-2002 , rất tiếc t6i không tìm thấy nữa. Bài viết này Tướng Giáp nhận xét về cái Làm được và chưa làm được của LD. có chi tiết Nguyễn thị Quang Thái nhai tờ giấy nhỏ đã cứu mạng LD. 2 con người này cho đến nay vẫn luôn là thời sự đối với chúng ta, có điều chúng ta cần phải biết , sau khi Hồ Chủ Tịch qua đời Lê Duẩn và Võ Nguyên Giáp là hai nhân vật làm lên lịch sử đáng nhớ nhất cho đến nay. Tuy có những bất đồng về quan điểm 2 ông luôn nhường nhịn nhau vì lợi ích của Quốc gia. Chiến thắng 1975 đã chứng minh điều đó . Tòan bộ cuộc chiến Lê Duẩn vẫn xem Võ Nguyên Giáp là Tổng tư lệnh, thường thì câu nói “”…ý anh thế nào …” vẫn được Tổng Bí thư hỏi lại lần cuối Tổng Tư lệnh và ngược lại.
    Đối với Tướng Giáp ông xuất thân từ một nhà giáo, việc ứng xử của ông cũng khác ,đó là điều dễ hiểu, nhưng sẽ không một ai làm được như ông, chính vì vậy những sóng gió trong cuộc đời chỉ làm ông sáng chói trong lòng dân hơn mà thôi.
    Ông chính là “Tổ Quốc Việt nam” của chúng ta .

    • Lê Mai nói:

      Bác vanmy, tôi nghĩ nhận xét của bác rất thoả đáng và bác đã cho thấy bác rất hiểu lịch sử VN hiện đại. Bác nhận xét rất tinh tế về quan hệ 2 ông – tôi nghĩ trước năm 75 thì càng đúng. Chúng ta biết, ông Duẩn không phải là nhà quân sự chuyên nghiệp. Sự chỉ đạo về quân sự của ông, dù sắc sảo đến đâu cũng chỉ là những nét lớn thôi. Người bày ra những nước cờ, đi những quân cờ…phải là bên quân sự, mà ông Giáp là thống soái. Cơ chế khi đó là phải hỏi ý kiến, như bác đã đề cập. Cũng có nhiều nhà nghiên cứu cho rằng, trước năm 75, người ta không thể gạt ông Giáp được, vì cần tài năng quân sự của ông. Thực tế diễn ra sau 75 có thể chứng minh nhận định này?
      Về bài trả lời phỏng vấn của LKT, tôi cho rằng đó là bài kỳ lạ nhất (về LD) mà con trai (LD) nói, thưa bác! Anh ta tỏ ra khg hiểu lịch sử!
      Còn có một nhân vật đóng vai trò lớn nữa, ông LĐT. Tôi cố tìm xem hình ảnh ông Giáp trong lễ tang ông Th nhưng khg thấy. Và cũng khg có bài viết nào của ông Giáp về ông Th.

  2. Trà Hâm Lại nói:

    Một đỉnh cao, một vực sâu !

  3. hl nói:

    Hình như ông Lê Duẩn có tác phẩm DƯới là cờ vẻ vang của Đảng …phải không bác Lê Mai?

    • Lê Mai nói:

      Đúng thế, ta đã nhắc một lần tác phẩm này tại entry Vai trò của LD trong việc thiết kế mô hình kinh tế VN. Khg phải ngẫu nhiên mà entry về 100 năm ngày sinh VNG, bác LM viết 3 entry như vậy, HL ạ.

  4. danhanhthien nói:

    OK. dung vay , cach nhan nhin nhan (quan diem) cua Le Duan va cua tuong Vo Nguyen Giap khac nhau – mot nguoi xuat tu hoan canh gia dinh tri thuc thi cach nhin nhan khac voi cua ke do xuat than ma dc dao tao han che. tuy ve mat thuc tien thi ca 2 nguoi deu co .nhung cach nhin nhan cua mot nha su gia , mot nha chien luoc trong chinh tri co khac- CA THE GIOI DEU PHAI CONG NHAN ONG- dac biet ong cung tiep xuc voi nhieu nha tu tuong chien luoc lon nhu nguoi HCM, Truong Chinh…nen “muu luoc ” trong chien dau cua ong dang cap hon nhieu.Cong nhan duc tinh cua ong cung dang de nhieu nguoi hoc , do la nguoi co hoc nhat la tiep xuc voi xa hoi ..nen ong cung biet tam quan trong cua 3 CHU NHAN dan den thanh cong -”Kien Nhan, Nhan Nai, Nhan Tam”.& Nen hanh dong o dau vao luc nao, xuat phat diem cua minh the nao, neu ko thi co anh huong den mot tap the chung xung quanh khong…Ngay nhu mot nguoi o vung chiem trung que toi , cung dc the gioi cong nhan la thien tai quan su, ong con de luu mot so tac pham van hoc va Binh phap, cung o tinh huongnhu vay , do la Hung Dao Vuong Tran Quoc Tuan . neu khong vi la nhan thuc cua mot nha tri thuc, biet cach nhin nhan Nguoc _Xuoi , trai-phai, nhin theo thuc tien, thi sau tran danh thang quan Nguyen Mong lan thu 2 da cho cac tuong cua minh la Yet Kieu , Da Tuong, Pham Ngu Lao…cuop lai- dung hon la doi lai chinh quyen tu tay vua Tran hoi do – se gay luc duc trong nha Tran , va anh huong den su tranh thu co hoi cua giac Nguyen… Va lai vi the ma ong (Vo Nguyen Giap) cung ko bon chen nhu dang “doi thu” cua minh.va cac ban da thay Ketqua the nao roi day- mot nguoi gia dinh thi rang danh & hanh phuc, duoc the gioi biet la mot danh nhan(co anh huong the gioi)…, va khi VN co nen dan chu that su (moi van de ca nhan cung se dc dan Viet cong khai nhieu hon tren bao chi)thi se cang thay ket qua ro hon…, con mot nguoi kia (tuy chien dau nhieu trong mien nam, nhung cach nhin cua mot con nguoi theo phe phai bao thu cua Dang) thi cac ban cung nen nhin su thuc nhieu hon (nhin thang vao ket qua do trieu dai ong tao nen)- gop nhieu phan vao su phat trien cham cua Viet Nam ngay nay- chua thoat khoi The gioi thu 3 – VN phat trien hon so voi nhung nam truoc , nhung cac vi hau due thoi Le Duan cung chua cai thien vi tri tren the gio,i dac biet ve kinh te- yeu to chu luc cua mot cuong quoc (“cai cuong quoc cong nghiep nhu Lien Xo” – da duoc neu tu thoi ong Duan, va gio day Bo chinh tri cung hay nhai lai tu nay- nhung chua lam duoc gi nhieu vi chua co su su dung nhan luc mot cach co hieu qua, thong nhat de co su dot pha ve cong nghe nhu nhung nuoc tien bo, do la nhung nuoc nhu Singapore, Nippon, Bundesrepublik Deutschland – tuy vay ho cu phat ngon tren truyen thanh truyen hinh de tac dong cho cuoc DH Dang khoa toi , nghe ma toi thay nhot ca tai) …

    • Lê Mai nói:

      Nhận xét của bác là có lý, sự phân tích của bác là thuyết phục. So sánh THĐ và VNG là một sự so sánh tuyệt vời, tuy khoảng thời gian cách xa nhau. Tất nhiên, không chỉ so sánh tài năng quân sự đơn thuần.
      “Chỉ có kết quả là đáng kể” – trên ý nghĩa đó, cái mà LD đưa lại cho đất nước VN đáng để chúng ta suy nghĩ.

  5. Doan Tran nói:

    Một vài sự kiên theo cái nhìn của ông Trường Lam cho ta thấy rõ hơn về Lê Duẫn và Võ Nguyên Giáp:
    Trích
    “Tết Mậu Thân (1968) tổng tấn công và nổi dậy trên toàn miền Nam, Bác và tướng Giáp không tán thành nhưng bị thiểu số. Bác và tướng Giáp chủ trương tập kích rồi rút nhanh để bảo tồn lực lượng. Ông Duẩn và đa số quyết tâm tổng tấn công. Để tránh tổn thất cho lực lượng ta, Bác hỏi tướng Giáp xem phải làm thế nào? Tướng Giáp nói: Chỉ còn cách đánh mạnh ở giới tuyến để kéo bớt địch ra. Chuẩn bị vào trận, họ cho tướng Giáp đi chữa bệnh ở Hungari, Bác Hồ đi chữa bệnh ở Trung Quốc. Kết quả địch phải mang ra giới tuyến 4 sư đoàn. Johnson tuyên bố phải tử thủ Khe Sanh. Ông Lê Duẩn đã đề nghị Bác cho đánh trận này, nếu không thắng ông ta sẽ từ chức, nếu thắng Bác phải cách chức tướng Giáp. Kết quả cả ba đợt tổng tiến công và nổi dậy đều không đạt được mục tiêu đề ra… Nhưng ông Duẩn im lặng.

    Tấn công đợt 1 không bắt được Martin và Thiệu ra đài phát thanh tuyên bố đầu hàng! Đợt 2 cũng không kết quả, đợt 3 đã bị kẻ địch phản công cho tơi tả. Bộ đội tinh nhuệ của ta hy sinh biết bao nhiêu? Những hố chôn tập thể đã khui lên ở Quảng Ngãi, ở Bình Định cùng nhiều nơi nữa nói lên điều đó. Và còn bao nhiêu xác chiến sĩ ta bị kẻ địch vùi lấp chưa tìm thấy?

    Ông Lê Duẩn phớt lờ lời hứa của mình còn Bác Hồ thấy đất nước đang trong giai đoạn nước sôi lửa bỏng nên cũng để yên…

    Ngày ấy, giáp Tết, Bác đang điều trị ở Trung Quốc, Bộ Chính trị mời về để thông qua việc tổng tiến công và nổi dậy 1968. Máy bay về sân bay Gia Lâm được thông báo hạ cánh theo phương vĩ lệch 15o. Nếu xuống ắt sẽ tan xác. Ông Vũ Kỳ đồng ý cho người lái hạ cánh theo trí nhớ và máy bay đáp xuống an toàn. Ông Kỳ thở phào nhẹ nhõm. Mọi người yên vị trong máy bay và Bác vẫn ung dung hút thuốc.

    Lát sau mới thấy ông Duẩn, ông Lê Đức Thọ rồi ông Đồng tới đón! Chắc là họ định đón Bác ở một địa điểm khác.

    Những tì vết của ông Duẩn và một số ông lớn khác thì còn nhiều. Ông Duẩn “lúc sinh thời là một thanh niên yêu nước. Người ta kính mến, khi ở trong Nam chiến đấu cũng đáng kính. Nhưng sau khi giải phóng miền Nam, đám thầy dùi tự nhiên lại mạ ngọc mạ vàng lên lịch sử cá nhân ông là không đúng. Họ bịa chuyện sở dĩ có chiến thắng miền Nam là nhờ có nghị quyết 15: Có nghị quyết 15 do anh Ba Duẩn từ trong Nam ra, triệu tập Hội nghị Trung ương chỉ ra đường lối kháng chiến miền Nam lúc đó”.

    Bác Hồ đang sống mà họ dám nói thế. Mà chính ông Duẩn cũng muốn thế!

    Tạp chí Lịch sử Đảng số 4-1990 ghi rõ: Tác giả Nghị quyết 15 là Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp… Dù cho có người viết sách ca ngợi họ đến đâu rồi cũng có ngày được lịch sử phán xét. Có thế mới giúp những người đang sống hiểu rõ vàng, thau. Giúp những thế hệ mai sau không bị nhầm lẫn… Tôi chỉ ghi ít chuyện giữa ông Duẩn và Bác Hồ mà thôi. Những việc của ông làm sau khi Bác mất thì mọi người đã rõ và những giọt nước mắt ông khóc ngày lễ tang Bác là thật hay giả đây?

    Ngưng trích
    Nguồn:
    http://www.x-cafevn.org/node/37

    DT

    • Lê Mai nói:

      Tất nhiên, cũng như mọi người, tôi đã “nghiên cứu” rất kỹ các sự kiện lịch sử xung quanh hai nhân vật để viết entry nhỏ này, thưa bác. Tác giả Trường Lam có một bài rất hay về ” Chuyện sân sau…”, còn bài bác vừa trích một phần (của TL) thì cho thấy TL sử dụng từ những nguồn tư liệu khác. Có thể thấy một số điểm là chính xác, song một số điểm tôi đang cố tìm hiểu thêm tính xác thực của nó.
      NQ 15 thì đã rõ, LD chỉ thêm một số ý, một số cách diễn đạt sau khi VNG đã chỉ đạo HT, TQH chấp bút. Chuyện đó là bình thường, cả Bộ CT đều góp ý này, ý kia. Nhưng, tác giả là VNG. Còn tác giả Đề cương…là của LD. Hai cái này gặp nhau một số điểm.

  6. Doan Tran nói:

    Ghi chú thêm:
    xin quý vị để ý phần cụ Trường Lam nói về ai là tác giả nghị quyết 15.

    Riêng bác Lê Mai thì nhận xét rất chừng mực và khách quan:

    “Lê Duẩn đã sớm tiên đoán không thể có bầu cử thống nhất hai miền và đã soạn thảo Đề cương cách mạng miền Nam. Cũng thời điểm ấy, Võ Nguyên Giáp được Hồ Chí Minh giao phụ trách chỉ đạo soạn thảo Nghị quyết 15, với hai người giúp việc là Hoàng Tùng và Trần Quang Huy. Điều ngạc nhiên là tư tưởng của Lê Duẩn và Võ Nguyên Giáp về cách mạng miền Nam có nhiều điểm trùng hợp.”

    cũng tính comment cái chủ đề này từ lâu nhưng vì không nhớ chính xác địa chỉ bài viết của cụ Trường Lam, cái link cũ từ talawas không còn đúng nữa sau sự kiện các trang web talawas, x-cafe, danluân vv… bị tin tặc hủy hoại toàn bộ. Nay các trang nhà trên mới phục hồi lại nên tôi mới tìm lại được nguyên văn bài viết của cụ Trường Lam.

    ĐT

    • Lê Mai nói:

      Cảm ơn bác ĐT, đoạn đó của tôi rất cô đọng – “chừng mực” như bác nhận xét, song phải đọc và sàng lọc rất nhiều sự kiện lịch sử mới thể hiện như vậy, dĩ nhiên bác rất hiểu!
      Cũng có nhiều nhà lãnh đạo cỡ “bự” cứ khăng khăng NQ 15 là của LD. Song, lịch sử là chứng cớ, khg thể bóp méo được. Sau này, Trường Chinh có nói, ý tưởng “giải phóng MN” thì anh Ba không phải là người đầu tiên và duy nhất nêu ra!

      • Lê Mai nói:

        À, xin nói thêm với bác ĐT điểm này: vừa rồi, tôi có nêu câu hỏi cho nhà sử học DTQ, Đại tá TNH trong cuộc giao lưu do bee.net.vn tổ chức nhân 100 năm ngày sinh VNG. Điều đáng ngạc nhiên là tòa soạn biên tập lại rất buồn cười các câu hỏi, tự bịa ra một cái tên khác, tuổi khác (để bảo vệ chăng?). Và trả lời của họ làm tôi rất thất vọng. Nhà sử học mà trả lời chỉ thế thôi ư?


Bình luận đã được đóng.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 62 other followers

%d bloggers like this: