“Hai ông anh” và Việt Nam: Từ lịch sử đến hiện thực (tiếp theo)

Đại gia đình XHCN, tuy nhìn bên ngoài có vẻ rất đoàn kết, song xem ra bên trong không ít chuyện, từ lục đục nội bộ đến tranh cãi nhau trong lĩnh vực hình thái ý thức, kể cả xung đột quân sự. Sau khi Xtalin mất, Khơrútsốp giành được quyền lãnh đạo, liền tiến hành phê phán Xtalin, đặc biệt là bản báo cáo làm kinh ngạc toàn thế giới tại Đại hội lần thứ XX ĐCS Liên Xô: “Về tệ sùng bái cá nhân và hậu quả của nó”. Tiếp sau đó, xác của Xtalin bị đưa ra khỏi lăng Lênin và được chôn bên ngoài bức tường Điện Kremlin.

Mao, dĩ nhiên là không thích gì cái việc phê phán tệ sùng bái cá nhân Xtalin, vì ông ta sợ việc đó xảy ra với chính ông ta. Mao nhiều lần “gây sự” với Khơrútsốp, bày ra trò mặc quần áo tắm hội đàm bên bể bơi trong Trung Nam Hải, buộc “ông anh Cả” trở mặt trước. Thậm chí, Mao còn đập bàn khi Khơrútsốp muốn thương lượng với Mao về cái mà Mao gọi là “hạm đội liên hiệp” – chẳng qua là việc lập một số trạm thu phát sóng trên đất Trung Quốc phục vụ cho hoạt động tàu ngầm của Liên Xô.

Đọc tiếp »

“Hai ông anh” và Việt Nam: Từ lịch sử đến hiện thực

Sau chiến tranh thế giới lần thứ II, một loạt các nước XHCN ra đời và cũng từ đó thế giới căn bản chia thành hai phe: phe XHCN và phe TBCN. Phải thừa nhận một điều, mặc dù mới xuất hiện, nhưng phe XHCN tỏ ra có sức sống mạnh mẽ, giàu tư tưởng và khát vọng. Lý tưởng xóa bỏ chế độ người bóc lột người, cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, ai mà không ham ? Hơn thế nữa, phe XHCN có “hai ông anh” Liên Xô và Trung Quốc – đất rộng, người đông đứng đầu, là niềm cỗ vũ rất lớn cho các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới.

Ngày 2.9.1945, nước VNDCCH ra đời trong cái chớp mắt của lịch sử, sau “ông anh Cả” Liên Xô 28 năm, nhưng lại trước “ông anh Hai” Trung Quốc 5 năm. Người Pháp không dễ gì từ bỏ Đông Dương, vì thế chỉ hơn một năm sau, họ đã tung ra cuộc tái xâm lược VN với sức mạnh ghê gớm. Năm năm chiến đấu trong vòng vây, cho dù không có sự trợ giúp của “hai ông anh”, nước VN vẫn đứng vững và tiến lên. Trước đó, trong hai năm 1945-1946, Hồ Chí Minh đã gửi 8 lá thứ cho Tổng thống Mỹ Harry Truman, nhưng đáng tiếc là lúc bấy giờ, VN “chưa bị ra-đa của Hoa Kỳ” phát hiện. Nếu có, biết đâu đã tránh được cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ II và hẳn là vai trò của “hai ông anh” cũng khác với những gì lịch sử đã diễn ra ?

Đọc tiếp »

Những ông chủ Trung Nam Hải (Phần I)

Ôi ! Ta sinh vào thế kỷ mà tội ác đế quốc lõa lồ không che dấu

Tội ác như con đĩ trần truồng đem của báu

Ra khoe

***

Ông chủ mới họ Tập của Trung Nam Hải đang có những hành động làm cho cả thế giới lo âu nhiều hơn là hy vọng. Là con trai của cựu Phó thủ tướng nước CHND Trung Hoa Tập Trọng Huân, ông thuộc tầng lớp “thái tử” của đảng. Ông ta đã trải qua nhiều chức vụ từ cấp huyện, cấp tỉnh rồi Bí thư Thượng Hải. Cho đến tháng 3.2013, Tập chính thức đảm nhận ba chức vụ đứng đầu TQ: Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương. Ông ta thuộc thế hệ lãnh đạo thứ năm của TQ. Câu nói nổi tiếng của Tập: “Trong máu người TQ không có gen xâm lược” càng cho chúng ta thấy sự khác nhau rất xa giữa lời nói và việc làm của TQ.

Đọc tiếp »

Kissinger và Trung Quốc (2)

Sẽ không có gì quá lời khi cho rằng, Kissinger là nhân vật nổi bật nhất của trường phái ngoại giao “con thoi” thời chiến tranh lạnh. Ông ta thực hiện chính sách ngoại giao do chính mình vạch ra một cách tận tụy và khéo léo. Đột phá quan hệ với TQ, đàm phán với Liên Xô về hiệp ước hạn chế vũ khí chiến lược, thương lượng với VNDCCH nhằm tìm một con đường rút lui danh dự cho nước Mỹ, ông ta di chuyển như coi thoi giữa Washington – Pari – Moscow và Bắc Kinh.

Xem ra, Kissinger đàm phán với TQ dễ dàng hơn nhiều so với VNDCCH, vì Bắc VN không chịu thỏa hiệp. Kissinger khen những nhà thương lượng Bắc VN cứng rắn, nguyên tắc, kỷ luật và vô cùng kiên nhẫn, song “chê” họ là những nhà thương lượng tồi. Chừng nào mà họ chưa chịu thay từ “phải” bằng “sẽ là”, chừng đó cuộc hòa đàm Pari chưa thể tiến triển – Kissinger kết luận.

Đọc tiếp »

“Diễu võ, giương oai” kiểu Trung Quốc

Khi TQ liên tiếp trình diễn những màn “diễu võ, giương oai” ngổ ngáo – nhất là trên Biển Đông của VN gần đây thì chiến lược “trỗi dậy hòa bình” của TQ đã hoàn toàn phá sản.

“Diễu võ, giương oai” kiểu TQ nhận được không ít những lời chê trách, phê phán, phẫn nộ của dân chúng VN và dư luận thế giới. “Diễu võ, giương oai” kiểu TQ bộc lộ bộ mặt nham nhở của một quốc gia khoác cái nhãn hiệu to tướng “XHCN”. Và nó càng không thể che đậy được những toan tính, mưu mẹo nham hiểm, lâu dài của Bắc Kinh khi thi hành chính sách thực dân cũ trong bối cảnh mới. Song, “diễu võ, giương oai” kiểu TQ khó có thể dọa nạt được ai – đặc biệt là đối với dân chúng VN. Dù sao, thật đáng buồn khi nó cũng hù dọa được một vài người hoặc làm khiếp vía ai đó mê muội TQ, cầu thân TQ, sợ hãi TQ !

Đọc tiếp »

Kissinger và Trung Quốc (1)

Hơn hai mươi năm đối đầu với Hoa Kỳ, đầu thập kỷ 70, với tin Kissinger đi TQ loan ra, cả thế giới tin rằng những năm TQ công khai tố giác Hoa Kỳ là “con hổ giấy” sắp chấm dứt.

- “Chủ tịch sáng tạo ra một từ tiếng Anh”. Người phiên dịch của Mao nói với Kissinger. “Đúng, tôi có tạo ra một từ tiếng Anh ngắn: “Paper tiger” – “con hổ giấy”. Mao đáp.

- “Con hổ giấy” là để chỉ chúng tôi – Hoa Kỳ”. Kissinger cười lớn. “Nhưng ngài là người Đức, đến từ nước Đức”.

Đọc tiếp »

Phòng thủ quân sự, tấn công ngoại giao

Phải nhìn cho rộng, suy cho kỹ

Kiên quyết không ngừng thế tấn công

Hai câu thơ của Hồ Chí Minh có tính chiến lược, nêu lên một nguyên lý lớn: Trong mọi trường hợp, phải nhìn xa, trông rộng. Nhìn trong nước, nhìn thế giới, nhìn trước, nhìn sau, nhìn xa, nhìn gần, song dù thế nào cũng phải duy trì thế tấn công đối phương liên tục, không ngưng nghỉ. Thực hiện chiến lược đó sẽ giành thắng lợi, ngược lại sẽ thất bại.

Chúng ta đang chứng kiến cuộc tấn công ngoại giao lý thú của VN trong vụ HD-981. Chiến lược phòng thủ quân sự, tấn công ngoại giao của VN hiện được nhiều nhà nghiên cứu, các học giả và nhiều nước trên thế giới ủng hộ.

Đọc tiếp »

Bàn về sự hung hăng của Trung Quốc (tiếp theo)

Còn nhớ, năm ngoái – 1957, các nhà lãnh đạo ĐCS và công nhân 64 nước ùn ùn kéo nhau về Mátxcơva họp, Mao được Khơrútsốp đón tiếp cực kỳ trọng thị, bố trí cả phòng ngủ của Sa hoàng cho Mao. Trên diễn đàn, Mao hung hăng tuyên bố chủ nghĩa đế quốc là “con hổ giấy”, song Tổng bí thư ĐCS Ba Lan không đồng ý, cho rằng nhận định như vậy là đánh giá không đầy đủ về sức mạnh của chủ nghĩa đế quốc. Khi nghe Mao đáp, “đối với chủ nghĩa đế quốc, không phải là tôi đánh giá không đầy đủ mà cơ bản là phải đạp đổ nó dưới chân”, ông này sửng sốt, thần người ra.

Rồi Mao ca ngợi Liên Xô phóng thành công vệ tinh nhân tạo, ông ta hung hăng mỉa mai Hoa Kỳ:

- Nước Mỹ khoe khoang tài giỏi, vì sao đến giờ vẫn chưa ném được một hòn đá lên trời ?

Đọc tiếp »

Bàn về sự hung hăng của Trung Quốc

Một đặc điểm nổi bật trong vụ HD-981 là sự hung hăng của TQ. Người ta kinh ngạc tự hỏi: Vì sao TQ lại tỏ ra hung hăng đến thế ? Kỳ lạ hơn nữa, TQ lại nhắm vào VN – một đồng minh chiến lược, cùng chung ý thức hệ ? Điều gì đã làm cho TQ chọn chiến thuật hung hăng đó ? Và sự hung hăng của TQ sẽ dẫn tới cái gì – phải chăng là một cuộc xung đột quân sự ? Chẳng lẽ, VN và thế giới khoanh tay chịu thua trước sự hung hăng của TQ ?

Sự hung hăng của TQ phản ánh tâm lý “nổi loạn” trong chính sách đối ngoại của TQ. Điều rất rõ ràng, hung hăng chẳng qua là vì lợi ích của TQ. TQ muốn chứng tỏ với thế giới, giờ đây, TQ là một người khổng lồ, cả về kinh tế lẫn chính trị, quân sự. TQ hung hăng vì nghĩ mình là vô địch – “thiên triều”. Hung hăng sẽ dễ dàng đè bẹp sự nhún nhường, mềm mỏng – càng dễ dàng hơn với sự nhu nhược. Còn nữa, TQ sợ thế giới chê cười họ, tỷ như trong lịch sử, TQ đã từng bị người nước ngoài nhiều lần bắt nạt đó sao ? Chỉ cần 100 lính Nhật là đủ để áp giải 50 ngàn tù binh TQ đi xử bắn ? Năm chục ngàn người, chưa nói đến chống lại, ngay chuyện bỏ chạy mà cũng không dám nữa kia. Trong trường hợp tương tự, không và sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra đối với người VN.

Đọc tiếp »

Cuộc đấu trí tháng Năm

TQ đang chơi môn Thái cực quyền, tấn công trực tiếp,

còn VN chơi môn Nhu đạo, lấy nhu thắng cương

***

Thông thường, trong một cuộc xung đột, trước khi tiến hành đấu lực, cuộc đấu trí giữa các bên diễn ra rất căng thẳng. Mọi phương thức, thủ đoạn sẽ được áp dụng. Hệ quả của cuộc đấu trí liên quan rất lớn đến tiến trình cuộc đấu lực. Cũng có thể nói, bên nào thắng trong cuộc đấu trí thì bên đó sẽ thắng trong cuộc đấu lực. Lẽ dĩ nhiên, cuộc đấu lực là một hình thức đấu trí cao nhất.

Tiến hành một cuộc đấu trí có hiệu quả có thể giữ vững được môi trường hoà bình – đây là vấn đề có ý nghĩa hết sức quan trọng, vì ai cũng biết, chiến tranh dù lớn hay nhỏ đều gây ra những hậu quả tàn khốc và “bên nào thắng thì nhân dân đều bại”. Tất nhiên, đối với chúng ta, hòa bình nhưng phải là hòa bình trong độc lập, tự do – theo đúng tư tưởng Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp.

Đọc tiếp »

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 69 other followers